Đất Trời Xa Lạ

 
Ta đứng đây ngóng trông về xứ mẹ
Khuất muôn trùng sóng bạc Thái Bình Dương,
Nghe sóng vỗ dào dạt nỗi nhớ thương,
Nhớ quê xa, cha mẹ già, em dại.
Có ra đi chưa biết ngày trở lại,
Buổi đăng trình bịn rịn kéo lê thê
Sao chưa đi ta đã muốn quay về,
Đi là biết sẽ muôn trùng cách trở.
Ta thường ngắm lũ chim bay về tổ
Nhìn dòng suối uốn khúc đổ về sông,
Nghe men đắng dâng uất nghẹn cõi lòng,
Đời viễn xứ tháng với ngày cô quạnh.
Ta đã muốn như loài chim chắp cánh,
Vượt sông hồ thăm đất tổ quê cha.
Thăm mẹ già thăm thân thiết gần xa,
Cho lệ nhỏ với châu sa mừng tủi
Giấc mơ đến với ta thật ngắn ngủi
Thuyền chưa cập bến bỗng lại ra khơi
Thế nên đất với trời đành xa lạ
 
Nhật Vũ