Đôi Bờ...

những hạt tâm tư thay cho lời ngỏ



Từ những đêm ký ức, tôi nhớ ngày nào còn là đứa bé ngây ngô cắp sách đến trường, nô đùa như sóng nước tung tăng trên con rạch nhỏ, chơi trò cút bắt với đám bạn cùng xóm ở phía sau những lũy tre xanh... Trong muôn màu dĩ vãng, tâm tư như những áng mây trời, lãng đãng từ cung đàn, chấp cánh dư âm từ tiềm thức trở về chốn cũ, nơi có giòng sông đỏ phù sa, có nét dấu quê nhà, có tiếng ru của người mẹ già bên ngọn đèn khuya, có tiếng gió rơi trên những tàu lá chuối, có lớp măng non đang vươn bay trên những trời thơ ấu.

Gió mát quê hương ngày nào, những nét họa hình tuổi nhỏ, mãi vẫn còn trong tiềm thức. Những buổi tối ngồi nghe Cha già kể chuyện. Những kỷ niệm không quên như  quỳnh hoa muôn đời còn nở đóa, sống lại một lần trong giấc mưa ngâu cùng con bóng nước, một lớp đời hồn nhiên thơ dại, những nẻo bờ miết chảy trong mơ.

Và bây giờ, đêm nay, nếu như bạn có hỏi tôi về con lối nhỏ quê hương, tôi sẽ chỉ những ánh sao trời đang rực chiếu cuối bờ ngân hà, những áng mây trôi đang tạo hình trái tim của người xa xứ, những hạt trăng đang soi bóng lẻ trên từng làn sóng trắng. Đóù là nơi cánh gió của tôi của bạn có thể tung bay để tìm về ký ức ấu thơ trong một buổi chiều vàng.

Trước bóng gió cô liêu, tôi thấy quê hương trong mắt lạnh cách xa từ bờ bến hôm nao. Bây giờ bạn và tôi và quê nhà là những dãy bờ ngăn cách mù khơi mà ở giữa đôi bờ là đại dương ngất ngất như biển lòng nhỏ hạt lưu vong. Bạn đó và tôi đây, những trào dâng dấu lệ, những lưu vong trên thân xác thiếu mất nụ cười. Bạn đã đến từng đêm và tôi đã về thăm quê nhà mỗi tối trên đôi bờ cách ngàn hải dặm. Những áng mây trời trắng xóa quạnh hiu, những tiếng nhạc lòng mãi còn thức gọi của "giấc-ngủ-chưa-yên"* của một "đêm-mưa-mùa-thao-thức" *. Tôi gọi tên về dĩ vãng để được thấy quê nhà qua cánh gió, để nói một điều là quê hương trong những đêm dài tôi mãi vẫn một đời yêu dấu mênh mang...

Bây giờ là "đôi bờ" giữa bạn và tôi, giữa quê hương và người, giữa những tàng mây dĩ vãng, tất cả chỉ còn đó trước cơn mơ cuộc đời.  Bạn ơi, xin hãy đến gần nhau, hãy trao nhau ánh mắt và nụ cười từ giấc mộng chưa phai. Hãy cùng nới rộng vòng tay để thâu ngắn khoảng trời. Hãõy đem hồn quê hương về với nhau thật gần, để cõi lòng không còn lạnh, để linh tri còn có chỗ tìm về, để trái tim lưu vong còn nhịp thở tình quê.

Bạn ơi, hãy đến đêm nay đểù thấy, những hạt thơ như lệ pha lê, những chữ màu như nét họa tâm tư, những bản nhạc lòng như tiếng ru ngàn thuở... tất cả sẽ cùng nhau soi bóng để ưu tư được tìm vềø trên chuyến đò ấu thơ mà ký ức quê hương mãi vẫn còn ngân vang trong trái tim người xa xứ...

có đêm ta nằm miên man trong giấc ngủ
thấy ta quay về chốn cũ, chân bước vô tư
nầy là đường xưa, phố xá hoang vắng xa lạ
ta tìm về đây, hay trong giấc ngủ ta đã mơ *



Trường Đinh
Ban Biên Tập Hồn Quê


(*) lời trích từ CD "đêm nhìn mây trắng bay" của nhạc sĩ Nguyễn Phước Nguyên