Sầu viễn xứ
 
Tuyết rơi trắng xóa trời đất khách,
Dang rộng tay gầy đón cố nhân,
Đốt lên điếu thuốc buồn viễn xứ
Khơi đống tro tàn chuyện cũ xưa.
 
Tuyết vẫn rơi đều, tuyết vẫn rơi,
Đất khách quê người lạnh mù khơi,
Nhấp tách cà phê chưa uống cạn,
Khách bỗng thấy buồn lệ muốn rơi.
 
Tâm sự gởi dùm người lữ thứ,
Cùng nhau chia sẻ nỗi buồn chung
Những mong sưởi ấm đời lưu lạc
Vơi bớt nổi buồn kiếp tạm dung.
 
Trần cảnh Thuận