Em
 
Em cánh hạc bay giữa trời giông bão
Sợi xuân thì còn xanh mướt trên vai
Tay yếu đuối ôm mong manh đã vỡ
Nợ ân tình thôi thế cũng tàn phai
 
Đêm lá biếc thở than lời gió lộng
Em gối đầu trên huyền hoặc chiêm bao
Bờ mi khép xanh xao đời ảo vọng
Vầng đam mê lừng hương tóc ngạt ngào
 
Có phải đã hừng đông mà nhung lụa
Sớm giao mùa trở giấc phiếm phù du
Dẫu cố dấu nhau trong từng hơi thở
Tình yêu bay trên từng ngọn sương mù
 
Xin đừng nói hôm qua tình đã cũ
Vì biết đâu tình lại mới hôm nay
Ôi đời sống vội vàng như thác lũ
Cuốn trôi nhau về hai phía tình này...
 
tường vi
10/23/00