Tình Mẹ

 

Nhớ khi xưa thèm canh rau đắng
Mẹ ra vườn dãi nắng hái rau
Vị canh đắng lẫn ngọt ngào
Pha mùi hương Mẹ dạt dào yêu thương
 
Nhà tôi nghèo nên thường thiếu thốn
Sáng ăn khoai, chiều độn bí ngô
Con ăn miệng nói bi bô
Thương con Mẹ nuốt chẳng vô nhường phần
 
Xóm làng tôi bao lần đói rách
Mẹ còng lưng lội rạch bắt cua
Ngại gì  dãi nắng dầm mưa
Chỉ lo con trẻ sớm, trưa đói lòng
 
Năm hạn hán ruộng đồng thất thoát
Mẹ ra hè kiếm nãi chuối non
Người ta hái trộm chẳng còn
Con thơ đói khóc, héo hon Mẹ sầu
 
Tôi khôn lớn lên tàu vượt biển
Mẹ bùi ngùi hôm tiễn tôi đi
Nhẹ lau dòng lệ ướt mi
Gục đầu khẽ bảo : "Con đi lại về"
 
Thuở bên Mẹ tràn trề hạnh phúc
Dẫu cơ hàn, nhà mục cột xiêu
Bây giờ thui thủi quạnh hiu
Chạnh lòng thương Mẹ bao chiều đợi con
 
Mẹ trông con mỏi mòn hôm sớm
Tôi nhớ người rơm rớm lệ rơi
Chợt thèm có Mẹ trong đời
Chén cơm, bát nước suốt đời chia hai
 
Bo bo, dưa muối, sắn, khoai
Mà sao con vẫn nhớ hoài, Mẹ ơi !



Thanh Tâm