Kỷ Niệm

Có những chiều nắng vàng chợt chạy trốn
Để nỗi lòng trải nhẹ với chiều vương
Để bâng khuâng đếm bước mỗi con đường
Để kỷ niệm tràn về như cơn lốc

Kỷ niệm còn đây vương trên mái tóc
Trên nụ cười, trên ánh mắt, trên môi
Trên gót chân, trên phố nhỏ, trên đồi
Và đây, kỷ niệm còn trên nếp áo

Có những chiều nắng vàng buồn ảo não
Nắng bây giờ. Có khác nắng ngày xưa
Có tàn tạ, có lẫn những giọt mưa
Nên se sắt, nên chạnh lòng kỷ niệm

Gọi kỷ niệm để hồn còn mãi kiếm
Dòng thời gian trở lại dấu thương yêu
Rồi lạc lõng ngã quỵ một buổi chiều
Nắng vàng nhạt. Trong cơn mưa kỷ niệm.

Thơ Thơ