-
- Em, Vết Chân Trên Cát...
-
- Em đã nhìn thấy chưa? Những đồi cát trùng điệp hiện ra trước
mắt. Tâm linh tôi đó. Một vùng sa mạc cằn khô nóng bước em qua.
Vết chân đã in dấu trên tiềm thức tôi. Một nhắc nhở hằn sâu
trong tận cùng tư thức, cho tháng ngày sắp đến. Đừng đứng lại.
Và cũng đừng nhìn lại sau lưng khi chợt nghe rát bỏng lên từng da
thịt. Bởi niềm đau sẽ kéo đến. Để muộn phiền sẽ vỡ òa. Trong
em. Trong tôi. Những niềm đau. Rất thật. Rất gần.
-
- Em đã tìm thấy chưa? Bóng mát trong vùng cát nóng vây quanh. Bóng
mát duy nhất. Sau cùng. Là chiếc bóng em lẻ loi trên nền cát. Khi
trước mặt. Lúc sau lưng. Bóng mát em đã che ngát một khoảng đời
tôi miệt mài dĩ vãng. Nơi em đã bước vào từ những huyền thoại
ngọc ngà ánh sáng. Xoa dịu từng cơn buốt tim tôi.
-
- Em đã đuổi kịp chưa? Những vùng cát ảo ảnh ẩn hiện cát chạy
dài vô tận. Thật gần. Nhưng đừng đưa tay với bắt. Sẽ tan biến
đi rất mau như nó đã hiện hình. Trên linh hồn tôi, em đã chạy theo
những ảo ảnh diệu kỳ đó như trò đùa lạ lùng tội nghiệp. Đôi
khi là tuyệt vọng. Nhưng em vẫn bước tới. Những vết chân. Những
vòng tròn trong tôi. Bên trong những ảo ảnh đó chỉ có cát, cát
và cát. Trước mặt. Sau lưng. Là tôi đó.
-
- Đêm. Những cơn lạnh buốt người. Em ôm hai vai mình. Co ro. Lấp
lánh tinh tú không đủ sáng cho em nhìn bàn tay mình trước mặt. Một
nắm cát bốc lên. Cát tuôn thành giòng qua khe hở bàn tay. Em có
thấy tôi không trên đáy ký ức tận cùng. Trong một lần nhớ
lại? Từ bàn tay đó, tôi buông hồn về lại với chính mình. Với
em. Quanh quá khứ tôi những vòng gai xiết chặt. Tôi gục xuống. Một
giấc ngủ vùi. Tôi thấy mình chết đi.
-
- Đêm. Có những cơn bão nghiệt ngã. Em thu mình chịu đựng những
hạt cát đay nghiến lên từng phiến phần thân thể. Gió ném cát
lên da thịt em. Những rát đau xót xa vô tình. Em có thấy tôi không?
Những cơn phẫn nộ hồn nhiên. Từng cơn lốc nhớ. Tôi ôm hình
hài. Như một khắc ghi. Cho một lần có thật trong nhau. Nghiền nát tâm
linh. Dập vùi thân phận.
- Cát bụi mỏng tan đi.
- Bão thành cơn gió thoảng.
- Và giấc ngủ.
- Trong giấc ngủ em.
- Tôi thấy mình sống lại.
- Trong em.
-
- Em đã nhìn thấy chưa? Mặt trời đang chớm sáng. Sau giấc ngủ dài.
Em thức dậy. Những dấu chân xưa đã khuất. Cát hôn rèm mi em.
Sương đọng trong hồn mắt.
- Giọt lệ rơi xuống.
- Hạnh phúc cho hạt cát.
- Cuộc đời.
- Sa mạc.
- Con tim.
- Nụ cười với bóng mình dưới chân.
- Không cần định hướng, em lại cất bước đi.
- Và qua từng bước chân em
- tôi đã sống.
-
- Từ Đông Nghị
|