Ngày Xanh
Lá khô rụng nhẹ than trên đường lạnh,
Năm biếc rơi, mộng biếc cũng tan tành,
Lòng thiết tha khôn buộc tháng năm nhanh,
Xuân hờ hững trên đầu dần dã úa.
Một năm tới, lại một năm tới nữa,
Điềm nhiên và vội vã, hỡi ngày xanh !
Niên hoa đi như những kẻ phụ tình,
Ta cảm tiếc cũng không còn đoái lại.
Tôi lặng bước trong chiều đông tê tái,
Mắt im giương vớt chút ánh năm tà
Như một người níu áo kẻ đi xa.
Viên Phong
|