Cho Ban Sơ, Và Gió, Nắng, Tình Cờ
Tôi khờ dại, quen chân về chốn cũ
Cõi buồn tôi, nẫu nuột, lá tàn rơi
Tình tháng chín, hanh hao, gầy guộc vỡ
Em quay lưng, tôi cúi mặt, thương đời
Chỗ ngồi xưa, chơ vơ, mình ghế đá
Tình công viên, trở gió, buốt da đau
Ôi trái đất, xoay vòng muôn năm cũ
Hỏi thu về có gội mới hồn nhau ?
Lòng tôi thức với chiều buông lá đổ
Mặt hồ kia, phẳng lặng, bỗng thì thầm
Vun trí tưởng, co mình vào lá úa
Tình phân ly: dao xước, vết môi bầm
Em tin chưa? hỡi người em diễm thúy
Trở hồn tôi, rực thắp lửa, đêm thâu
Trong đôi mắt chưa quen lời sám hối
Dáng thu về, còn đẫm lệ mưa ngâu?
Sương lẩn khuất, trăng nằm im quạnh quẽ
Lòng u-cư khép lại, bóng xa mờ
Đường khấp khểnh, những nhành khô xương xẩu
Bước tôi về lục lọi trí ngây thơ
Đối diện đêm, là núi sầu bất tận
Chỗ tim tôi, máu chảy ngược, khơi nguồn
Nơi yên ắng, chốn đi về ẩn mật
Tình lênh đênh trên sóng nhớ, biển cuồng
Chỗ hồn tôi, vết son mờ trang giấy
Chữ tinh khôi còn mắt hẹn, môi chờ
Bài thơ mới - cho mùa thu rất cũ
Cho ban sơ, và gió, nắng, tình cờ
Khua ký ức, bài ca mừng hạnh ngộ
Hành trình tôi, dìu dịu khúc cung trầm
Thoáng chiêm bao, mầm sinh hồn vô vọng
Em có về, hơi thở nhẹ tri âm ?
Vương Ngọc Long
(trích "Vết Chân
Ngà")
Sinh Nhật
Anh thắp cho em ngọn nến hồng
Lung linh ánh mắt tỏa hương nồng
Chập chờn đốm lửa ba sinh ấy
Thấp thoáng thiên đường đôi mắt trong
Ngọn nến chảy dài muôn nốt nhạc
Giọt lưu luyến nhớ, vạn chờ mong
Giọt nao nức đợi, ngàn cung điệu
Giọt ngất ngây tim, đắm đuối lòng
Anh hái cho em đóa lộc hường
Nụ hồng vi tiếu tẩm thiên hương
Điểm trang nhan sắc bằng thanh-ý
Vạn nhánh tâm-hoa bát ngát vườn
Hạnh phúc nghiêng dài như suối chảy
Tuôn dòng róc rách dải giai chương
Vào sâu huyết quản li ti nhớ
Thấm tận tế bào chi chít thương
Anh tặng cho em một món quà
Chút gì khăng khít thuở xưa xa
Chút gì chiu chắt tình kim chỉ
Ấn tín sơn son: Dấu Ngọc Ngà
Tháng chín ươm hoa và ủ mật
Say hồn lũ bướm chợt bay qua
Rung rinh rộ nở chùm bông nắng
Thơm lựng thềm hoa, lá nõn nà
Khe khẽ em nghe tiếng chúc lành
Bài thơ phổ khúc tự tình xanh
Muôn lời tinh cất từ duyên thắm
Kết tụ hồn xuân ý khiết thanh
Vắt vẻo trời cao mơn mởn gió
Chim non tấp tểnh hót trên cành
Em, thơ và mộng, tình ăm ắp
Đâu đó mùa xuân luẩn quẩn quanh
Chiếc bánh cơ duyên khéo vẽ tài
Nghiêng nghiêng dáng chữ nét trang đài
Trâm cài tóc gội mùi chanh mới
Quyến rũ bờ vai tóc xõa mây
Ngào ngạt môi mềm thơm cánh gió
Nồng hương phương thảo quế chi mai
Hân hoan trong cõi xuân hồng đó
Thiên địa giao tình đôi mắt nai
Sinh nhật đâu riêng chỉ một ngày
Một trời xao xuyến gió thu bay
Một đường thiên lý tình muôn dặm
Một cõi hương lòng chất ngất say
Một trái tim yêu dâng Thánh Mẫu
Một niềm tin phụng chẳng phôi phai
Một tâm vô nhiễm, hồn ngoan đạo
Một chuỗi Mân Côi nguyện khấn đầy
Một hướng trung-lương bước miệt mài
Một hình một bóng - một mà hai
Một dòng sông mát đời dâu bể
Một suối nguồn cao rót lộc đầy
Một mái đoàn viên con trẻ hát
Một đời sát cánh dựa chung vai
Một trầm ca khúc tình vi diệu
Một góc từ vân nhẹ gót hài ...
Vương Ngọc Long
(9-2000)
|