Người Mãi Nhớ Người,

Những chặng đường phổ thơ Hà Huyền Chi

 

Trang Thanh Trúc 

 

 

Đem thơ của thi sĩ Hà Huyền Chi vào nhạc là một điều thật thú vị. Vì T biết rõ ràng hơn, mình đang thực hiện một công việc là: Dạy cách thức phổ thơ cho chính mình! Bởi thơ là người. Cái tâm ở ngoài thơ hay trong thơ, của thi sĩ Hà Huyền Chi cũng hiện hữu như nhau. T rất quý trọng hai điều đó. Nên T đã phổ được 12 bài thơ trong vòng 1 tháng. Kỷ lục ấy, riêng với T, chưa bao giờ thực hiện được trước đây! T3 

 

1. Biết Nhau Thật Tình Cờ 

 

T xin được nhắc lại một kỷ niệm nhỏ, trước khi nhắc đến một vài kỷ niệm lớn hơn: Những khó khăn, những học hỏi thật thú vị khi phổ thơ của thi sĩ Hà Huyền Chi.

Cách đây hơn hai năm, thỉnh thoảng T vẫn được đọc ké thư chung. Thư bàn về cách thức dạy trẻ con bằng tiếng Việt. Thư kể lại một câu chuyện phiếm nào đó, hay lời của một bản nhạc mới vừa thành hình. Đọc ké thư chung cũng là một cách ... làm quen và học hỏi! Và trong "danh sách" dễ thương ấy, T có đọc thấy nhiều tên tuổi thật "ngoài tay với" của mình! Nghĩa là, theo T, không biết làm cách nào để xin được một ... chữ ký! (Mà không bị hiểu lầm với người mình muốn làm quen.) Và thế thôi, cũng đành. Cái tánh sợ hiểu lầm đành ngậm ngùi mang theo mãi cho đến sắp ... ngàn thu thì thật tình cờ, trang nhà trên mạng của T "tự dưng" thành hình! T đã "xử dụng" cái "danh sách" dễ thương ấy để thông báo với mọi người. Và thật xúc động, thật bất ngờ, khi nhận được vài hàng chữ của thi sĩ Hà Huyền Chi, tác giả Lệ Đá, nhạc Trần Trịnh.

Lá thư đến với những dòng chữ thật chân thành, giản dị. Đánh rơi đi cái khoảng cách giữa nhà thơ với "phó thường dân" một cách nhanh chóng, ngỡ ngàng! Vì từ xưa đến nay, T hay tưởng là, làm thi sĩ thì cần phải có nhiều ... ngơ-ngác-đạp-trên-lá-vàng-khô lắm. Hay nói một cách khác, đầu óc họ cần phải có nhiều ... vu vơ, thơ thẩn. Để có thể dùng chữ riêng của họ mà bay bổng theo gió, lênh đênh trên mây. Tóm tắt lại, thi sĩ là một người mà "phó thường dân" thường khó ... bắt được trúng tần số! Nhưng với Hà Huyền Chi, T cảm thấy ngoài cá tánh lãng mạn vô chừng, quá đỗi của thi sĩ trong thơ, còn biểu hiện một cái tâm thật hiền, thật dung dị.. Và giữa cái "thế giới" thơ và thực tại ấy, T bắt gặp được cái tình người bao la sông biển.

Nhưng trước khi lấy quyết định phổ thơ thi sĩ Hà Huyền Chi, T vẫn tự tạo riêng cho mình một "sứ mạng" thật ... dè dặt! Như T đã từng nhắc nhở cho chính mình: Không tự cao, nhưng tự tin. Và T đã âm thầm lang thang trên những trang nhạc bạn trên mạng, thưởng thức những bài nhạc phổ từ thơ thi sĩ Hà Huyền Chi. Thật lòng mà nhận xét, có bài T thấy đạt, thật hay. Nhưng có vài bài T nghĩ rằng ... còn có thể đi xa hơn nữa. Trong nhạc còn " chất " ngang ngang nhiều quá. Nghe tiếc làm sao đâu, nếu không muốn nói là làm khó chịu cho người nghe.

Cứ như một bài thơ, ta cho vài hợp âm vào, rồi hát. Cất tiếng hát với những nốt nhạc chưa thoát như thế, làm cho người nghe cảm thấy tiếc cho một bài thơ đẹp vô cùng.

T đã nói như vậy với chính mình khi nghe những nốt nhạc chưa thấm vào thơ. Và đã suy nghĩ: Thế thì nếu mình cũng phổ bài thơ ấy, mình nắm trong tay được bao nhiêu phần trăm là... sẽ hay hơn? Ừ nhỉ. Có chắc chắn được điều gì đâu. Nhưng ... chắc chắn " nếu như " T cũng phổ bài thơ ấy, T sẽ cố gắng hết sức mình, bằng những nhạy cảm riêng T, làm cho bài thơ ấy tới hơn... bay bổng hơn.

 

2. Thơ Ở Ngoài Thơ 

 

T xin phép được tạm bỏ hai tiếng: " Thi Sĩ " để thay thế vào đó một cách xưng hô mà không riêng gì T, những bạn bè thân quen đã gọi thi sĩ Hà Huyền Chi thật thân mật bằng bốn tiếng: Anh Hà Huyền Chi.

Người ta thường nói muốn làm thơ trước hết phải thích thơ. T rất thích thơ, nhưng chỉ xuất sắc trong những bài thơ ... con-cóc-nhảy-ra-con-cóc-nhảy-vô! T rất thích đọc thơ. (Nhưng không thích nghe ngâm thơ). Và rất chậm hiểu về vần với luật. Chỉ biết thơ lục bát là loại thơ sáu, tám. năm chữ là sẽ ... không nên có thêm một chữ thứ sáu vào!

T có tò mò đọc một bài viết của anh Hà Huyền Chi khi bàn đến kỹ thuật thơ. Đọc để mà có chút khái niệm thật nhỏ thôi. Cho đến giờ T hiểu cũng rất là " trừu tượng " những gì thuộc về kỹ thuật ấy! Khi viết bài này, T không biết " lượng " thơ của anh Hà Huyền Chi đã vượt quá 3,500 bài hay chưả Ngoài những trang nhạc trên mạng, T còn tò mò tìm đọc thơ, tùy bút của anh Hà Huyền Chi trên trang nhà của chính tác giả. Và T đã vô cùng xúc động khi đọc: " Thằng Con Lang Bạt ".

Mê đọc thơ anh Hà Huyền Chi đã đành, T càng mê hơn khi đọc những bài anh Hà Huyền Chi viết: " Vào Tập ", và: " Đóng Tập ", ở mỗi tập thơ anh thực hiện. Ví dụ như trong: Tháng Một Buồn. Anh " đóng tập " vỏn vẹn vài câu: 

 

" Tháng Một Buồn mở ra ở tím môi và ướt mi. Ở tiếng réo gọi mù sương của tâm thức và vô thức. Hạnh phúc rã cánh bay. Gió ngược. Tình yêu nở đóa phiền, màu tím. Cũng màu ấy, hạt thơ nẩy mầm từ đá hoa cương. Và mưa ngâm ngợi nỗi buồn. Vì em. ". (15.10.1992 - 15.12.1993).

Trong: Bão Đầỵ Anh Hà Huyền Chi " vào tập " như thế này:

 

" ... Ta hiểu được, tình em mới đích thực là cơn bão. Bão đầy. Hiểu nữa, ta sẽ không bao giờ mất em. Cho dù, sẽ không bao giờ còn gặp lại, kiếp này ". (1996) 

3. Nhà Thơ Lãng Mạn Và Chân Phương 

 

T đã quyết định nhanh chóng hơn khi đọc hai bài thơ sau đây:  

 

Tạ Tình  
 
Hôn nhật năm nào bố cũng quên
Hăm ba năm lẻ rặt ưu phiền
Ông Tơ đãng trí xe duyên lộn
Bà Nguyệt bố ngờ có lúc điên 
Chồng đi chinh chiến mịt mù xa
Vợ trẻ cô đơn giống lúc gìa
Con đã trưởng thành, đời đã xế
Chàng còn chưa bỏ thói trăng hoa 
Hay thơ, thích rươụ, mê đen đỏ
Bố vẫn ham vui, vẫn vắng nhà
Vẫn bé, vẫn nàng, vung xích chó
Vẫn bè, vẫn bạn, vẫn bê tha 
Tứ đức, tuyến đầu em bám trụ
Tam tùng, hậu cứ dựng cờ thiêng
Bao năm sống trọn vai hiền phụ
Như có trong người một phép tiên 
Em vẫn hồn nhiên treo giá ngọc
Kệ đời nọc rắn lưỡi điêu ngoa
Bao phen thầm thỉ phà hơi độc
Em vẫn yêu chồng đến thiết tha 
Bố hẳn khéo tu nhiều kiếp trước
Hay em tiên nữ bị lưu đày
Cám ơn thượng đế ban ơn phước
Và cám ơn em trọn kiếp này.
 
Hahuyenchi(06-1987) 

 

 

Nửa Kia Ơi 
 
Chót đã tiêu hoang nửa cuộc đời
Đừng buồn ta nhé, nửa kia ơi
Cho dù tai tiếng hơn tăm tiếng
Đối diện lương tâm chẳng hổ ngươi  
Chẳng ngán thiên lôi chẳng sợ trời
Rượu chè, cờ bạc tí ti thôi
Trăng hoa quen thói em thừa biết
Đời vẫn cùng em đũa có đôi 
Sáu bó coi như đủ vốn rồi
(Tưởng đâu bể gáo lúc ba mươi)
Bạn bè bao kẻ trong da ngựa
Tổ quốc ghi ơn ở quá thời 
Vẫn câu chung thủy là tâm niệm
(Đáy sóng mò trăng có lúc thôi)
Cung kiếm mạt thời, đời mạt kiếp
Chỉ còn em đó, nửa kia ơi!
 
Hahuyenchi

 

 

Trong số những bài thơ của anh Hà Huyền Chi mà T có cơ hội đọc, có những cái " ơi " rất lãng mạn, rất đẹp. Riêng cái " ơi " trong: " Nửa Kia Ơi " này, T thấy hay hay làm sao đâu. Tưởng tượng ra một sáng Chủ Nhật trong ngôi giáo đường nào đó, có một thi sĩ bước lặng lẽ vào nhà thờ để ... xưng tội! Những lời xưng tội thật chân thành, cho dù: " Chẳng ngán thiên lôi chẳng sợ trời ", nhưng: " Vẫn câu chung thủy là tâm niệm "! Chúa và cái " nửa kia ơi " của thi sĩ diễn tả, chắc chắn sẽ xúc động lắm! Hai bài thơ thật hay. Và T thêm một nhận xét nữa. Thi sĩ vẫn có thể đội trời, đạp đất khi cần! Cái thơ lãng mạn như thế nào, thì cái thực trong đời sống vẫn là " nửa kia ơi ", thật tha thiết, chân thành.

Càng lúc T càng nhận ra mình vẫn không thay đổi được cách làm việc...cổ điển, lạc hậu. Lúc nào T cũng đặt nặng cái tâm của con người đi trước. Sau đó mới đến cái tài của người qua tác phẩm. Có lẽ, cũng chính vì thế, T đã dùng tất cả những...linh cảm riêng của mình mà đọc, nghe, và phân tích. Đem thơ của anh Hà Huyền Chi vào nhạc là một điều thật thú vị. Vì T biết rõ ràng hơn, mình đang thực hiện một công việc là: Dạy cách thức phổ thơ cho chính mình! Bởi thơ là người. Cái tâm ở ngoài thơ hay trong thơ, của anh Hà Huyền Chi cũng hiện hữu như nhau. T rất quý trọng hai điều đó. Nên T đã phổ được 12 bài thơ trong vòng một tháng. Kỷ lục ấy, riêng với T, chưa bao giờ thực hiện được, trước đây.

 

4. Những Chặng Đường Phổ Thơ HàHuyền Chi 

 

T có hai " cách thức " phổ thơ. Thứ nhất vì bắt gặp một bài thơ hay. Thứ nhì vì...nể nang, tình cảm! Khi lấy quyết định phổ thơ anh Hà Huyền Chi, T " sáng lập " thêm một " cách thức " thứ ba. Nghĩa là: " Tình người ". Cái tâm anh Hà Huyền Chi thật chân thành, bao la. Cách cư xử thẳng thắn tế nhị và rộng hơn biển trời. Những điểm ấy, T đã âm thầm tìm hiểu. Bởi vì, T thật sự muốn xác nhận, giữa thơ và thực, cần phải có tấm lòng! Và T rất quý trọng những điểm ấy. (Quý hơn nữa là: anh Hà Huyền Chi chưa từng mở lời nhờ T phổ thơ anh.) 

 

Đem thơ anh Hà Huyền Chi vào nhạc với mong muốn thiết tha là hát lên được những câu thơ đẹp, lãng mạn, sâu sắc, chân thành. Nhưng T lại có một thiệt thòi lớn là: sáng tác nhạc, nhưng lại không ca diễn được những gì mình viết ra! Bởi T không có giọng hát! Và cũng chính vì thế, T không " đo lường " được âm vực của những nốt thấp quá hoặc cao quá.

Đành cứ thế mà lên đường. Rất dạt dào. Những nốt lên xuống bất tận! Bất kể người hát sẽ trình bày được hay không? Trong nhạc không có sự hiện diện của hai chữ " gò bó "!

Khi phổ thơ cũng thế. Với chủ yếu không muốn có những nốt ngang ngang, nên T thường dùng nhạc " hướng dẫn " thơ đi! Không biết sẽ đi đến phương trời vô định nào, nhưng T vẫn thích xử dụng nhạc vào ngôi chủ yếu.

Một bài thơ hay, ngoài vần, điệu (thanh nhạc), hình ảnh, chiều sâu, chắc chắn cần thêm một yếu tố nữa là nhạc tính! Cũng như đã nhắc ở phần trên, T không biết làm thơ, không rành về kỹ thuật. Nên khi muốn phổ một bài thơ, T tận dụng ở khả năng ... nhạy cảm nơi mình. Đối với T, một bài thơ hay không phải là một bài thơ xử dụng những từ ngữ khó hiểu. Cái hay ở đây là sự bình dị truyền đạt, và có chiều sâu.

Riêng về thơ anh Hà Huyền Chi, T có một thói quen mới là lựa tựa bài thơ để phổ nhạc. Và T thật lòng nói rằng, hầu hết những tựa thơ của anh Hà Huyền Chi, đều rất dễ thương: « Tạnh Một Dòng Mưa », « Cám Ơn Cành Muộn », « Em Mặc Vào Nỗi Nhớ », « Hãy Nói Dài Trăm Năm », « Hãy Thương Nhau, Hơn Thương Mình Đôi Chút »...

 

5. Thì Như Sông Cạn 

 

Nhớ lại một buổi sáng tháng Tư, sau khi " trắc nghiệm " nơi mình, T đã viết vài dòng đại khái nói lên tâm ý của T với anh Hà Huyền Chi rằng: "Hình như đã đến lúc Trúc rất muốn thử thách nơi Trúc, và thật lòng muốn phổ thử một bài thơ năm chữ nào đó của anh. Anh Hà Huyền Chi có thể gửi cho Trúc một bài thơ năm chữ nào đó được không?! ". Và thế là T nhận được bài: " Thì Như Sông Cạn ". Nhưng sau đó anh Hà Huyền Chi lại ghi: " Thơ 5 chữ, anh nhiều lắm. Không ngờ bài vừa gửi em lại là bốn chữ! Thôi, Trúc đọc cho vui. Để anh sẽ gửi lại sau, Trúc nhé! Riêng bài này, anh thích lắm. Anh viết trên đoạn đường đưa chị đi chợ. Chị đọc thơ anh, với một chia sẻ nồng nàn... "  

T nhớ, mình đã đọc loáng thoáng bài thơ ấy chung với những ... con số! (Vì công việc nơi T làm chỉ cần biết đến những con số mà thôi. Chữ nghĩa mà quan trọng chi!). T đọc kỹ một lần khác trên chuyến métro quen thuộc lúc về. Nhưng cái câu: " Chị đọc thơ anh, với một chia sẻ nồng nàn"...đã ghim vào trong cảm xúc T lúc nào không hay. Trong T như vẽ lên một bức tranh thật êm ả: Hình ảnh một thi sĩ vô cùng lãng mạn ở những đối tượng trong thơ anh, nhưng vẫn là cái " nửa kia ơi " thật tha thiết, ân cần. Hình ảnh một phố chợ đông đúc người. Có một thi sĩ vừa chở những " con sóng sầu " ... trên xe! Bánh xe chậm rãi rời bến đậu. Và cứ thế, những nốt nhạc đầu tiên phổ thơ anh Hà Huyền Chi cũng lên đường.

 

Thì Như Sông Cạn [1] 
 
Xin đừng quên tôi *
Hoa van tình người
Mai tàn hương lạt
Vui còn thoáng vui  
Em là hoa sen
Hương bay màu thiền
Tôi con ếch dại
Trong hồ lãng quên  
Điệp khúc:  
Một thời để yêu **
Một đời để nhớ
Một mình cô liêu
Thương hoài tình lỡ  
Một thời có nhau
Một đời nhớ đau
Thì như sông cạn
Thương con sóng sầu  
Xin đừng quên tôi
Van chi tình người
Xin đừng quên tôi
Van chi cũng hết  
Thì như lá chết
Thiên thu
Vĩnh kết
Ngậm ngùi.
 
* Hoa Forget Me Not
** Tên một tựa sách ngoại quốc 
Hahuyenchi 

 

 

T có cắt xén, và nhờ anh HHC thay đổi, và thêm vào đoạn kết.

Bản nhạc phổ được gửi trực tiếp từ xứ Tây (Ninh) tới xứ Mỹ (Tho) qua phôn, bằng tiếng dương cầm.

Hôm ấy, tình cờ Mai Anh Việt đến anh HHC chơi, cùng nghe qua Speaker Phone. Cả hai đều hết lời khen tặng. Ngỡ là khen cho vui, để khích lệ « tài năng mới ». Không dè sau đó, T rất cảm động, khi nghe anh Mai Anh Việt thú nhận là anh cũng đã phổ   bài Khi Em Đến Nơi Đây, và Thì Như Sông Cạn, nhưng cả 2 bài nhạc của T đều hay hơn... (T vô cùng cảm phục khí độ của Mai Anh Việt khi anh thẳng thắn nói lên điều đó. Cái đức độ, bao dung của một bậc đàn anh, của một nghệ sĩ lớn! T rất cảm kích và mãi nhớ ơn anh Mai Anh Việt!) 

 

Mời nghe
Thì Như Sông Cạn
Bá Lộc trình bày
Real Player
mp3 (high quality)

 

ThiNhuSongCan.gif (20442 bytes)

 

 

 

6. Cũng Đành Thôi Em [2] 

 

Em gần hay xa
Em đi hay tới
Để lại hồn ta
Ân tình bao la
Dấu xưa, vết mới
Vẫn chưa nhạt nhòa  
Em tới, cười hồn nhiên
Nồng nàn ân nghĩa
Réo gọi mù quên
Vui buồn không tên
Như cơn mưa núi
Em đi bất chợt 
 
Điệp khúc: 
 
Cũng đành thôi em
Lại rừng oan khiên
Lại đêm nhung nhớ
Cho tình lên men
Ngất ngây hương rừng
Ngổn ngang nghi hoặc
Cũng đành thôi em.
 
Hahuyenchi

 

Bài thơ nguyên thủy dài 40 câu. T « cắt với xén » gia-tài-cũng-đành-thôi-em còn lại vỏn vẹn 19 câu!

Thơ tình buồn hình như không cần thiết phải dùng những giọt nước mắt để diễn tả sự đớn đau. Chỉ cần « gài » dăm cơn bão đầy như anh Hà Huyền Chi đã « nhẹ nhàng », « nhắn nhủ » với đối tượng trong thơ anh: « Cũng đành thôi em. Dấu xưa, vết mới. Vẫn chưa nhạt nhòa! ».

Đoạn hai, câu 7, nguyên thủy là:

« Em cười hồn nhiên » 

 

Vì vô tình, đàn lướt, tự dưng T bắt được một nốt nghe dễ thương làm sao đâu, nên quyết định giữ luôn nốt ấy. Thế là câu thơ 4 chữ trở thành 5. T viết thêm:  

 

« Em tới, cười hồn nhiên! »  

 

(Ngày còn bé, vì sanh vào năm Rồng, nên ở nhà hay ví T là một con-rồng- con thật lí lắc, rất tò mò, lại cứng đầu. Toàn là những từ ngữ nghe êm tai thì thôi! Và điều đặc biệt là cái con-rồng-con này lại hay thích thò cái-cẳng-rồng ra khỏi bức tường nhung lắm! Những lần như thế đều được các « quần-thần » túm lấy, lôi cái-đuôi-rồng về. Đét cho vài roi!

Xa cái ngày còn bé, cá tánh xưa, T vẫn như xưa!)  

 

Mời nghe
Cũng Đành Thôi Em
Đăng Siêu trình bày
Real Player
mp3 (high quality)

 

7. Mê Lộ [3] 

 

Tình vào mùa Đông
Tình trên mê lộ
Tuyết rơi mịt mùng
Trắng ngàn nấm mộ  
Đời còn gì không
Là duyên hay nợ
Khi em lạnh lùng
Khi em cuồng nộ  
 
Điệp khúc: 
 
Sao ta bận lòng
Khi em rãi cỏ
Say chi mịt mùng
Khi em bội hứa 
Cánh rừng yêu thương
Ai bầy biên cương
Trên dòng thiết lộ
Trên dòng phôi pha  
 
Kết: 
 
Thế thôi cũng đành
Phút giây lâm trình
Không người đưa tiễn
Đời vào khúc quanh  
Gợi niềm chia xa
Lại nghìn sân ga ...
 
Hahuyenchi 

 

Sau khi đọc bài thơ bốn chữ dài 56 câu, T « quyết định » cắt bài thơ ra làm hai phần. T giữ lại phần …buồn của thi sĩ! Và diễn tả Mê Lộ như viết một bài « luận văn »: Nhập đề, thân bài và kết luận!

T đọc Mê Lộ như người lần hạt. Hạt lóng lánh kim cương. Hạt buốt nhọn như gai, và bao la lời sấm ngữ. Mê Lộ là một bài thơ tình khá dài. Với vui, buồn bỏng cháy. Với hư vọng và hy vọng đóng băng.

Tiếc rằng T chỉ có thể đem vào nhạc được có 22 câu. Đem một mảng ân tình của thi sĩ vào thanh điệu.

 

Mời nghe
Mê Lộ
Đăng Siêu trình bày
Real Player
mp3 (high quality)

 

 

8. Tìm Quên Trong Nhớ [4] 

 

Mỗi ngày nghe em núi bớt hoang vu
Mỗi ngày nghe em rừng bớt tiêu sơ
Bớt cái hôm nay chập chờn dĩ vãng
Bớt cái hôm qua phảng phất sa mù 
 
Điệp khúc: 
 
Tiếc giùm cho em thuở rất ngây thơ
Tháng buồn trên môi ngày đắng men chờ
Tiếc giùm cho ta nửa đời vô mệnh
Nửa đời lưu vong, đời bỗng dưng thừa 
Tay còn trong tay mà đã chân trời
Nỗi buồn chia đôi là vết sao rơi
Lấp lánh trong ta một trời tan vỡ
Tiếc nuối cho nhau khoảng trống xa vời.
 
Hahuyenchi 

 

 

T đã thích ngay cái tựa trước khi đọc bài thơ. Thế mà khi đối diện với những câu như:  

 

« Bớt cái hôm nay »

« Bớt cái hôm qua » 

 

T lại không đem vào nhạc được và còn can đảm hơn là đề nghị với anh Hà Huyền Chi đổi chữ « bớt » ra chữ « vẫn ». (Mặc dù T biết rằng, hai nghĩa hoàn toàn khác hẳn nhau.) Nhưng T vẫn « đề nghị » thử xem phản ứng anh Hà Huyền Chi ra saỏ Và cũng là lần đầu tiên T thấy thi sĩ không tương nhượng! Mặc cho T có nêu rằng, chữ « bớt » khó hát lắm. Chữ « vẫn » vào nhạc nghe ngọt ngào hơn. (T viết như thế, cũng là tự đo lường xem cá tánh cương quyết của thi sĩ đi đến đâu. Cho biết?!). Và mặc cho T thuyết minh, dụ dỗ « thanh minh – thanh nga ». Mặc cho T hăm dọa. « yêu cầu » rất cải lương Hồ quảng. Những cái « bớt » không đổi sang « vẫn » được . Anh Hà Huyền Chi nói: « Như vậy không phải là khác nghĩa, mà là phản nghĩa. Trúc hiểu không?! ». T nhớ, mình có « dạ » một tiếng rất bùi tai, rất cải lương chi bảo. Nhưng cá tánh cứng đầu vẫn thế. Không sao ra ngoài cái ý tưởng ấy. Viện cớ thêm, « ca sĩ » làm sao mà hát chữ « bớt » mới được chứ anh? Thì anh từ tốn trả lời: « Nói ca sĩ … ráng « hét » thôi, Trúc! Chữ « bớt » và chữ « vẫn » cùng một âm sắc giống nhau cơ mà! » 

 

T đã suy nghĩ rất nhiều khi nghe câu trả lời ấy. Nhưng nhạc nó không thoát ra được. Nó ngúng nguẩy, ngang phè, nghe một cách khó chịu sao đâu. Nghe nản lòng tráng sĩ gái thì thôi!!!

Khi thông báo với anh Hà Huyền Chi là T đã phổ xong 11 bài thơ. (Và đương nhiên là Tìm Quên Trong Nhớ đang nằm ấm ức ngủ vùi trong hộc tủ nào đó). Thật tiếc! Bởi Tìm Quên Trong Nhớ là bài thơ mà T nghĩ rằng sẽ « nuốt » vào nhạc dễ dàng, trôi chảy lắm!

Thế thì cái «không hiểu tại sao » nó phải có một nguyên do khác chăng? Phải chăng đó là « bức tường »: Mai Anh Việt?!

Tứ nhạc của T cứ loay hoay, lòng vòng, cứ « Tìm Quên Trong Nhớ », không bay thoát lên được. Vào nhạc dăm ba câu đầu, lại hình dung ra một « bức tường » chắn ngang. Chỉ vì T biết được nhạc sĩ Mai Anh Việt cũng đã phổ bài thơ này! T như đang đi trên một con đường đầy lo ... rạ Đèn xanh, mà lúc nào cũng e ngại có một người lạ nào đó sẽ băng ngang! Cứ phải nhấp « thắng gió » không ngừng!

Gửi lá thư đi rồi. Lại tiếc vô cùng cái mình không thực hiện được toàn hảo. Tại sao nhạc sĩ Mai Anh Việt phổ được bài thơ này, mà T lại không chứ?! Nếu là một bài thơ mình không thích, thì không nói làm gì. Đằng này, những cái mình thích nó lại bao la, chất ngất. T còn chán T nữa, huống chi nỗi thất vọng của tác giả!

Gửi lá thư đi rồi. Uống một ly nước đầy như muốn nuốt trôi cái nản. Muốn quên mình trong cái thất vọng ấy. Nhưng khổ nỗi, cái thất vọng nó cứ ngấm ngầm níu theo mãi, cho đến khi T lấy quyềt định mới. Hãy xem mình như một người « điếc không sợ súng! ». Xá chi 100 nhạc sĩ Mai Anh Việt chứ?! Thi sĩ Hà Huyền Chi muốn giữ chữ « bớt » không thích chữ « vẫn », vì lý do này, lý do kia. Đồng ý luôn! Chơi luôn!

Bài nhạc hoàn thành sau đó. Dạy cho T thêm nhiều điều: có làm việc với sức ép, chạy đua, kết quả mới dễ vươn lên hơn! Và nuôi cho mình nhiều cố gắng hơn! Hoàn chỉnh nhiều lần cho một bài nhạc là tập thêm cho mình sự kiên nhẫn. Và cũng có nghĩa là tự tiếp sức mình trong những lúc muốn dậm chân... thối lùi!

(Thêm nữa, dường như với cái gì mình yêu thích nhất, lại là cái thường làm khó mình nhất. Ở ý hướng muốn làm đẹp, làm đầy.) 

 

Mời nghe
Tìm Quên Trong Nhớ
Tố Lan  trình bày
Real Player
mp3 (high quality)

 

 

9. Môi Em Nguyệt Rằm [5] 

 

Ngắm vầng trăng xanh
Trong ly rượu đỏ
Gạn hỏi lòng mình
Rằng say, rằng nhớ  
Trong vòng tay dêm
Bao la mặn nồng
Tưởng chung nhịp thở
Tưởng mùi hương quen  
 
Điệp khúc: 
 
Tình chàng non cao
Lời tình đã trao
Càng nhớ càng say
Càng yêu vô hạn  
Môi em nguyệt rằm
Hớp một ngụm trăng.
 
Hahuyenchi 

 

 

T chưa bao giờ dám tự xem mình là một nhạc sĩ . Nếu được, T chỉ xin bốn tiếng đúng nghĩa: Người sáng tác nhạc. (Vì sáng tạo là chính. Còn nhạc lý và kỹ thuật, thì ai cũng có thể học được cơ mà!).

Môi Em Nguyệt Rằm như một đứa bé đã bao lần đi qua một bờ đề cao. Nghe được tiếng cười long lanh của sóng nước. Thấu được sự im lặng mênh mông của những ngọn triều. Sự nghe và cảm đó đối với đứa bé là những điều tưởng tượng thênh thang. Bởi chính vì thế, nên đứa bé càng mong muốn vượt khỏi con đê, muốn hoà mình vào sóng nước, tìm một cách gì đó để len lách vượt khỏi nỗi lo lắng trong lòng, mong mỏi được bơi lội, vẫy vùng trong dòng nước mê đắm một lần. Cho biết!

Tự tin là « con ma …sáng tạo » dễ thương sẽ dẫn dắt ta vào nhạc. Tự ái là đường cùng trong ngỏ hẻm. Tự tin, tự thành khẩn với chính mình là niềm an ủi vô biên. T đã tạo ra cho riêng mình vài cái « tự » lẩn thẩn, ngớ ngẩn ấỵ Để khi nghe lại Môi Em Nguyệt Rằm, T biết mình cũng can đảm lắm chứ bộ!

Bài thơ 28 câu. T cắt, rồi xén kể cả đảo ngược câu. Vào nhạc, chỉ còn lại 14 hàng! (Thành thật « phân ưu » cùng anh Hà Huyền Chi!) 

 

Sau này T mới biết là anh Hà Huyền Chi rất tâm đắc đoạn thơ: 

 

« Hớp một ngụm trăng
Tình sôi trong ngực
Môi em nguyệt rằm
Hồn chàng nhật thực » 

 

Cũng ở đoạn này, nhạc Vũ Thành An có thành tựu lớn nhất trong toàn bài. Vậy mà T cắt xén, đảo ngược chỉ dùng có 2 câu: 

 

« Môi em nguyệt rằm
Hớp một ngụm trăng » 

Không chừng anh Hà Huyền Chi đã bị T hớp ...vía rồi, nên đã không giận mà còn khen vùi. Rằng đảo như thế, khiến ý thơ sâu hơn, tình hơn nguyên tác. Xét ra T liều mạng, mà may thật là may! Vì anh Hà Huyền Chi đã tặng cho T nguyên 1 bồ thiên vị. (Như lời trách vui của nhà thơ Nguyên Nhi, và nhạc sĩ Mai Anh Việt.) 

 

Sau khi thu tiếng đàn, tiếng hát xong, T lại tiếp tục hoàn chỉnh. Vì muốn trong « Môi Em Nguyệt Rằm » chuốc thêm một cơn say. Say vùi! Thế là T phổ tiếp đoạn 7: Câu 22, 23, 24 và câu kết giữ lại tựa bài: 

 

« Gọi em nghìn lời
Lời tan trong gió
Gọi em, say, say vùi
Môi em nguyệt rằm » 

 

(Tác giảlúc này là chắc xỉn rồi. Đâu còn biết gì, thấy gì, ngoài một màu trăng cô đơn, lơ lửng, thật xa vời!) 

 

 

Mời nghe
Môi Em Nguyệt Rằm
Tố Lan  trình bày
Real Player
mp3 (high quality)

 

10. Sao Đành Lãng Quên 

 

Không biết từ lúc nào, T có được trong tay một thỏi « nam châm!» Thật thú vị khi phải « xuất chiêu » bằng cái thỏi nam châm bé tí tẹo này. Nghĩa là khi cần tìm lối thoát để phổ thơ, T dùng miếng « bùa hộ mạng nam châm» này mà đi « rà » từng chữ, từng câu thơ, cho « hít » vào nhạc! Không còn biết, không còn nhớ tác giả bài thơ này là ai. Và ai thì cũng mặc thây! Nhạc đang đi, thơ phải lết theo mà thôi! Bất quá khi thành hình xong bài nhạc, lại viết tiếp một lời tạ lỗi cùng tác giả. Cái điệp khúc muôn thuở: « Bài thơ thật đẹp anh Hà Huyền Chi ạ.. Trúc có cố gắng giữ y nguyên tác để phổ, nhưng không đạt lắm. Trúc đành phải cắt xén … như vẫn!». Gửi lá thư đi rồi, không dám hình dung đến sự đau lòng của tác giả. Vì nhạc đã thênh thang ra tận quốc lộ 1  rồi còn gì! Không còn ngọn đèn đỏ nào có thể ngăn chặn những nốt nhạc tự do, bay nhảy nữa. Có muốn vòng về con đường cái quan, theo khuôn phép, cũng muộn màng quá rồi! Và Sao Đành Lãng Quên thành nhạc theo cung cách « cắt cổ, mổ ruột tàn bạo », như lời than thở của anh Hà Huyền Chi.

Nguyên thủy bài thơ Sao Đành Lãng Quên như thế này: 

 

1. Mưa đi mưa tới
2. Em buồn em vui
3. Con tim nhức nhối
4. Tình xa vời vời
 
5. Duyên đi duyên tới
6. Anh chờ, em mong
7. Duyên ngoài tay với
8. Đời quay mòng mòng
 
9. Phật xa, ma gần
10. Tà mị, chính tâm
11. Em là cõi hạnh
12. Cũng là sầu lâm
 
13. Hôn em một lần
14. Thơm môi nhiều tuần
15. Hương còn ngan ngát
16. Quãng ngày trầm luân
 
17. Hát nữa đi em
18. Những lời gắn bó
19. Những lời uyên nguyên
20. Cho lòng mưa gió
 
21. Rót nữa đi em
22. Cho đầy chén nhớ
23. Cho đầy chén quên
24. Là duyên là số
 
25. Xa nhau ngàn ngày
26. Thương yêu còn đầy
27. Gặp mà chưa gặp
28. Say còn chưa say
 
29. Được nằm trong mất
30. Vui ngoài cơn đau
31. Giữ lòng chân chất
32. Gìn đời cho nhau
 
33. Mưa đi mưa tới
34. Xanh chiều tím đêm
35. Duyên xưa duyên mới
36. Sao đành lãng quên
 
 
Hahuyenchi 
 
 
Bài thơ Sao Đành Lãng Quên vào nhạc như sau: 
 
1. Mưa đi mưa tới
2. Em buồn em vui
3. Con tim nhức nhối
4. Tình xa vời vợi
 
 
5. Duyên đi duyên tới
6. Anh chờ, em mong
7. Duyên ngoài tay với
(*) Vàng thu mùa đời  
 
Điệp khúc 1.
 
13. Hôn em một lần
14. Thơm môi nhiều tuần
15. Hương còn ngan ngát
 
17. Hát nữa đi em
18. Những lời gắn bó
19. Những lời uyên nguyên
 
(23) Cho đầy chén quên
(22) Cho đầy chén nhớ 
 
Điệp khúc 2.
 
25. Xa nhau ngàn ngày
26. Thương yêu còn đầy
(29) Được nằm trong mất
(21) Rót nữa đi em
31. Giữ lòng chân chất
(30) Vui ngoài cơn đau 
(34) Xanh chiều tím đêm
(36) Sao đành lãng quên.

 

(*) May là anh Hà Huyền Chi đã viết thêm cho T một câu, để hài hòa theo dòng nhạc.

May nữa là anh Hà Huyền Chi cũng rất thưởng thức nhạc bản này. Anh đùa: « Có lẽ rằng trong lịch sử nhạc phổ thơ, chưa có bài thơ nào chịu cảnh cắt cột, chỉnh hình thê thảm cỡ đó. Không may là khi nghe Trúc rồi, muốn lãng quên thanh điệu này cũng khó! » 

 

 

Mời nghe
Sao Đành Lãng Quên
Tố Lan  trình bày
Real Player
mp3 (high quality)

 

 

11. Khi Em Đến Nơi Đây  

 

Khi phổ bài thơ này, T hình dung ra một buổi sáng sương mù lãng đãng, thơ mộng lắm! Cảnh một bầy chim ngơ ngác. Một chiếc khăn đỏ lười bay. Đẹp vô cùng. Khi em đến nơi đây, chắc chắn là phải vui. Niềm vui vỡ òa! Và cứ thế T mang thơ chất lên con thuyền … Bebop, hạnh phúc, nhịp nhàng! Nhớ lại lúc hăng hái thông báo cho anh Hà Huyền Chi biết rằng, bài thơ T đã đặt vào điệu Bebop, vui tươi can không nổi! Tự dưng T nghe anh Hà Huyền Chi trầm ngâm, lo âu và anh giải thích: «Bài thơ ấy là thơ buồn đó Trúc! Trúc đọc kỹ lại xem. « Em đã đến bên chàng. Đến bao năm muộn màng. » Như Ngưu Lang Chức Nữ, một năm gặp nhau chỉ được có một lần! Làm sao mà vui cho được!». À thì ra là thế! Nhưng T vẫn giữ riêng ý mình. Đã nói rồi mà, vào nhạc, không can đảm nhớ đến « thi sĩ người là ai! » T cố giải thích thêm với tác giả: « Đến một lần, gặp nhau một lần, còn hơn là không ai gặp ai. Lẽ ra, người đến và người đợi phải yêu đời hơn chứ anh Hà Huyền Chi! ». Nói là nói như thế, chứ « hình như » T cũng cảm động với cái « Đến bao năm muộn màng » của thi sĩ hay sao đó, T phổ thêm một cái Slow mùi cho bớt vui hơn tí ti! Coi như Khi Em Đến Nơi Đây vui, buồn lẫn lộn đó nhé!

Còn nữa, làm việc với anh Hà Huyền Chi thật dễ dàng, nếu không làm anh khó chịu. Muốn anh sửa đổi 1 câu, vài chữ, cho thích hợp với tiết tấu của dòng nhạc. Xong ngay! Có liền! Chỉ cần nhấc phôn lên, là xong. (Câu 2, đoạn 2 trong bài này, nguyên thủy là « Nắng trốn sau lưng gió » T muốn chữ cuối câu này là vần bằng. Chuyện nhỏ, anh Hà Huyền Chi liền đổi tức thì: « Nắng trốn sau lưng ngày », cũng hay không kém gì nguyên tác. Cũng thế, ở đoạn kết.

Thêm một câu, đổi vài chữ, với anh, thật dễ dàng như móc vật gì từ trong túi ra mà thôi.

 

Khi Em Đến Nơi Đây [7] 

 

Khi em đến nơi đây
Mặt hồcòn ngái ngủ
Chim ngơ ngác một bầy
Ngó em và nỗi nhớ 
Chiếc khăn đỏ lười bay
Nắng trốn sau lưng ngày
Hạnh phúc ai, cầm trên tay
Mong manh như hơi thở 
Khi em dến nơi dây
Trái chờmong chín đỏ
Với nhau một lần say
Với nhau làm gió mưa 
Em đã đến đây rồi 
 
Điệp khúc: 
 
Em đã đến đây rồi
Em đã đến bên đời
Em đã đến bên chàng
Đến bao năm muộn màng  
Kết: 
 
Giọt nắng xao xác gọi
Ngưu lang hời Ngưu lang
Ngày cũ xao xác gọi
Ngưu lang hỡi Ngưu lang.
 
Hahuyenchi 


Mời nghe
Khi Em Đến Nơi Đây
Đăng Siêu  trình bày
Real Player
mp3 (high quality)
 

 

12. Người Mãi Nhớ Người, và lòng biết ơn của người sáng tác.

* Bảy trong 12 bài nhạc phổ thơ của thi sĩ Hà Huyền Chi, tạm thời đã thành hình trong CD mang tên: Người Mãi Nhớ Người. (Cũng là tựa một thi tập anh sắp in.) Một lời cảm ơn xuôi đến tác giả đã cho T những cảm xúc, những ước mong đem những dòng thơ đẹp, lãng mạn, chân thành vào nhạc, T thấy vẫn chưa đủ. (Thi sĩ có quá nhiều những bài thơ hay. Những tựa thơ rất đẹp. Cái hay và cái đẹp ở đây T không biết phải diễn tả bằng từ ngữ nào cho đạt.)  

 

T ví thơ anh là những trang nhật ký. T mường tượng: Mỗi ngày, mỗi phút, mỗi chữ anh đã khắc sâu vào tâm cảm những kỷ niệm xanh, những hắt hiu vàng, lấp lánh trong tình yêu chân chất... Nhật ký có khi không ghi ngày tháng. Có hề gì! Cái chân thành, chắt chiu, cái hồn nhiên diễn đạt nơi những dòng nhật ký ấy mới là điều đáng quý mến.

Nếu như anh Hà Huyền Chi đã viết nhật ký trên đá, thì T xin chép lại những lời tình đó bằng thanh điệu. Bằng với tất cả những khả năng mình có. Với những xúc cảm riêng, qua những vui buồn anh ký thác ở tâm thơ. Hy vọng, không làm anh Hà Huyền Chi và khách tri âm...thất vọng, sau khi nghe những dòng nhạc tình này.

Thế nhưng T ngờ rằng anh Hà Huyền Chi đã không thật hài lòng với CD Người Mãi Nhớ Người. Anh báo nhận và khen rất xã giao khiến T nổi sùng gây chiến tưng bừng. (Còn gán cho thi sĩ dăm ba cái tội khác cho… hả giận!) 

 

Thì ra anh bận thật bất ngờ, khi ấy, và muốn có một nhận xét thật nghiêm chỉnh hơn. (T đã trách lầm anh.) 

 

Có 2 bản nhạc T phổ sau Mai Anh Việt và Vũ Thành An, T nóng nghe anh nhận định. T cũng biết chắc là anh Hà Huyền Chi, vốn thẳng thắn, và sẽ không ngại mếch lòng khi nói ra điều anh nghĩ. (Anh không am tường nhạc lý, nhưng rất có năng khiếu thẩm âm.) 

 

Với Môi Em Nguyệt Rằm, thì anh cho rằng T chưa qua mặt được Vũ Thành An. Nghe chung chung thì nhạc của T đẹp hơn, dễ hát hơn, nhưng không có chỗ đột biến thần tình như Vũ Thành An đã viết.

Với Tìm Quên Trong Nhớ, thì T chưa vươn tới được miền xúc cảm với rung động nổi gai, như Mai Anh Việt đã đạt. Anh cho rằng, sẽ khó có ai qua mặt được Mai Anh Việt trong bản nhạc phổ này.

Có lẽ anh nghĩ đúng, bởi nhạc của T luôn là những tình khúc tươi mát. Nỗi buồn, nếu có, cũng chỉ là những đám mây mỏng, những cơn mưa bụi trong lòng người thưởng ngoạn.

T rất cám ơn anh Hà Huyền Chi về những nhận xét trung thực này. (Kèm theo những nhận xét tinh tế khác về những giọng ca mà anh gọi  đùa là: "tài- tử-nhà-nghề" trong CD Người Mãi Nhớ Người.)

Điều khiến T sửng sốt ngạc nhiên là anh Hà Huyền Chi đã chỉ « cho điểm » bài Mê Lộ ở A (trừ) , trong khi nhạc sĩ Trần Quảng Nam (T chưa từng quen biết) lượng giá bản này là « Top Hit ». Và nhạc sĩ Mai Anh Việt cũng cho điểm tối ưu: A (cộng).

Khi bị T nhăn nhó chất vấn, thì anh Hà Huyền Chi « sút » ra biên thật ngoạn mục. Rằng T mới đem được phân nửa bài thơ Mê Lộ vào nhạc, nên bị « ông thầy » trừ điểm. Ráng chịu! Rằng trong 12 bài nhạc phổ của T, ráng kiếm một bài dở, khó quá! Thế nên...

(T cũng rất mong được nghe những ý kiến khác của người viết, và người nghe nhạc. Để rút kinh nghiệm cho cuốn kế tiếp sẽ hoàn thành vào dịp Giáng Sinh 2001.) 

 

CD Người Mãi Nhớ Người tạm thời, thu bảy bài với tám « vẹc sông ». Vì Khi Em Đến Nơi Đây, T thu đến hai « vẹc-sông » khác nhau.

* Trong tinh thần học hỏi và cố gắng thực hiện những điều mình mong muốn, T quý CD này vô cùng. Cũng như T càng quý mến hơn những lời chia xẻ, khuyến khích, thật chân thành từ nhạc sĩ Mai Anh Việt. (Anh đã phổ 67 bài thơ của thi sĩ Hà Huyền Chi.) Và chính « bức tường » Mai Anh Việt đã nhiều lần nhắn nhủ T: « Hãy bỏ đi mọi dè dặt ngại ngùng. Không bức tường nào đủ cao, để có thể chắn lối đi của một người cầu tiến! ». T rất biết ơn những khích lệ chí tình này.

* Cũng thế, CD này sẽ không bao giờ thực hiện được, nếu như không có sự tiếp tay của các « ca-sĩ-chuyên-hát-nhạc-sáng-tác! »: Tố Lan, Bá Lộc, Đăng Siêu. Và nhạc sĩ Trang Bá Tùng. Những bận rộn của đời sống hằng ngày, cuối tuần. Ba tiếng hát đã góp tài năng, dù với thời giờ và cách làm việc ... thật « eo hẹp » của T. Hát không cho ... nghỉ giải lao, dù vài phút ngắn! Hát hết nguyên bài xong là phải trở lại ngay từ đầu. Không cần nhạc dạo, nhạc nhẹ chi cho mất thời giờ! Niềm an ủi chỉ là: « Có hát như thế mới biết được sức... chịu của mình đi đến đâu chứ! ». Ba tiếng hát đã thay phiên nhau đến « studio: Cà-Phê & Sô-Cô-La » để thu giọng. (Căn nhà của Trang Bá Tùng được biến chế thành một cái studio khi cần!) Nhà nhỏ bằng nắm tay, ca sĩ đứng hát nhìn ra cửa sổ sẽ ngắm được trời trăng mây nước và những cây kiểng « miễn phí » nhà nước trồng. Thơ mộng lắm! Ngoài nước ... lả, chủ nhân còn biết mời ca sĩ hai loại giải khát: cà-phê hoặc sô-cô-la. Thật sang trọng và rất Tây ...(Ninh!) 

 

Chăm chỉ, ân cần, đặc biệt là sự thông minh, nhạy cảm của bộ ba: Tố Lan, Bá Lộc và Đăng Siêu khi tập dợt! Xin được kể lại vài kỷ niệm nhỏ với ba tiếng hát này.

Căn phòng dành « tập dợt » những « sáng tác mới » của T là cái phòng khách. Ồn ào và rất vui nhộn! « Ca sĩ » tập hát sẽ ngắm được đầy đủ người đi qua, kẻ đi lại. Ngay trong phòng khách thì lại lăng xăng với đám nhóc đang thi nhau bấm liên tu bất tận cái trò chơi NINTENDO 64!

Không bao xa là nhà bếp. Mặc dù khi nấu nướng Mẹ T đóng cửa kín mít, nhưng hương vị thì vẫn bay ngào ngạt vào phòng « tập dợt », và bao tiếng khua của « nồi-niêu-soong-chảo ». Không cách gì giữ được lấy vài phút im lặng nào!

Thế đó, như đã là một thói quen. Các bạn cứ thế mà cố gắng tập trung tinh thần vào để nghe, để nhớ những âm điệu đầu tiên. Sau đó là T bắt « tông » cho mỗi người và sẽ tập dợt ngay với cái « tông » mới ấy.

Và từ lúc ấy cho đến khi Tố Lan, Bá Lộc, Đăng Siêu bước vào cái gọi là « studio » T sẽ không gặp mặt lại thêm lần nào nữa! Chung quy vì những giờ giấc của mọi người không ai giống ai! Và thật tình thì cái « không-hiểu-sao » sự lo lắng của T nó ít khi bộc phát ra ngoài lắm! T tin tưởng ở sự tập dợt của ba tiếng hát này. Tin tưởng tuyệt đối! Vì biết rõ các bạn không có giờ rảnh mà vẫn cố gắng « nuốt » những bản nhạc mới như thế . Những nốt nhạc, lời ca, chưa từng thưởng thức trong cuộc đời « ca-sĩ », trước đây.

T đã nhiều lần nghe Tố Lan, Bá Lộc, Đăng Siêu nói: « Cám ơn TTT nhớ đến mình!!! », ở mỗi lần T gọi lại « khoe » những sáng tác mới vừa thành hình và « ước mong » có sự tham gia của các bạn.

Cũng như sau mỗi lần thu thanh, cho CD Người Mãi Nhớ Người, bộ ba đã rụt rè gọi lại hỏi T  (vì không thấy T bàn-ra-hay-bàn-vô gì ráo trọi!). T đều được nghe chung những câu hỏi: « T nghe thế nào? Có « được » hay không? Nếu T không vừa ý thì sẵn sàng thu lại ngay. Không có vấn đề gì cả! ».

T đã nhiều lần nói lời cảm ơn. Nhưng thiết nghĩ những lời cảm ơn xuôi đến ba tiếng hát thân thiết đã quá ưu ái với mình, T thấy vẫn chưa đủ.

Trang Bá Tùng (TBT), ông anh thân mến của T! Nếu không có sự hiện của « mư - sừ » này thì chắc còn ... lâu lắm lắm, những dòng nhạc T sáng tác mới có hy vọng phổ biến ra ngoài được! Từng nùi dây điện cho những dụng cụ nhạc cho đến cách thức thu thanh, chỉnh âm, hợp thanh, T đều tóm TBT để nhờ cậy. Đằng sau những công chuyện ... vặt (quá ư là quan trọng như thế!), Tùng còn góp tiếng Tây ban cầm ngọt-ngào-sương-gió nữa! Tiếng đàn Tây Ban của « mư - sừ » không một lần thu nháp. Vì với cái tánh tài tử, đi trên mây của TBT, thu lại lần thứ hai thì chắc chắn rằng sẽ thành một « vẹc-sông » khác mà thôi! Có khi sẽ là tuyệt vời hơn, hay xệ hơn cái trước. Nhưng cái « tuyệt vời » này thì hiếm hoi lắm! Vì thế, ông anh thân mến của T cần phải tập trung tinh thần « dữ dội » khi thu. « Chiêu » sinh tử này gọi là: Một đi, không trở lại!

Ngoài những công việc « bị » giao phó và « ép » ký hợp đồng dài hạn, TBT còn phải đóng luôn cái vai trò « chỉ cách » cho « ca-sĩ-của T » hát sao cho nó « tròn » chữ một tý. Giúp ý kiến để các bạn diễn đạt sao cho nó « êm tai » một tỵ!

Với T, những lời cảm ơn xuôi thiết nghĩ vẫn không bao giờ bù đắp được lòng cưu mang đến từ mọi người. Xin nhận nơi đây, những dòng chữ mang dấu ấn của kỷ niệm. Và chút thành tựu này, sẽ là những lời cám ơn sâu đậm nhất từ Trang Thanh Trúc.

Trang Thanh Trúc 

 

*************

 

[1] Nguyên tác bài  
 
Thì Như sông Cạn 
Xin đừng quên tôi *
Hoa van tình người
Mai tàn hương sắc
Vui còn thoáng vui 
Em là hoa sen
Hương bay màu thiền
Tôi là con ếch
Trong hồ lãng quên 
Em là mưa sao
Trong đêm ngọt ngào
Tôi là mây lãng
Biết về nơi nao? 
 
Một thời để yêu **
Một đời để nhớ
Một mình cô liêu
Thương hoài tình lỡ 
Một thời có nhau
Một đời nhớ đau
Thì như sông cạn
Thương con sóng sầu 
Xin đừng quên tôi
Van chi tình người
Thì như lá chết
Mang theo ngậm ngùi.
 
 
* Hoa Forget Me Not
** Tên một tựa sách ngoại quốc 
 
* Phạm Anh Dũng* Trang Thanh Trúc
* Mai Anh Việt phổ thành Ca khúc
hahuyenchi 
 
[2] Nguyên tác bài  
 
Cũng Đành Thôi Em 
Em gần hay xa
Em đi hay tới
Để lại hồn ta
Dấu xưa, vết mới 
Dấu xưa ngọt ngào
Như hoa như bướm
Lối mòn ca dao
Khúc quanh gió chướng 
Vết mới vô chừng
Lá gai cỏ sắc
Ngất ngây hương rừng
Ngổn ngang nghi hoặc 
Dấu mới, dấu xưa
Ngủ sâu tiềm thức
Gặp nhau tình cờ
Lại đau trống ngực 
Em gần như trăng
Soi ta phong trần
Soi thừa bất hạnh
Soi buồn chung thân 
Xa vời như quê
Bao năm chưa về
Xa từ quốc nạn
Như loài thiên di 
Em tới, em đi
Như cơn mưa núi
Vui chẳng hạn kỳ
Buồn thêm huyệt mới 
Em đi bất chợt
Quên vẫy tay chào
Như ta thuở trước
Hơ hải bôn đào 
Em tới hồn nhiên
Nồng nàn ân nghĩa
Réo gọi mù quên
Bao dung lượng bể 
Cũng đành thôi em
Lại rừng oan khiên
Lại đêm vùi nhớ
Cho tình lên men.
 
* Phạm Anh Dũng* Trang Thanh Trúc
phổ thành ca khúc 
hahuyenchi 
 
[3] Nguyên tác bài  
 
Mê Lộ 
Tình vào mùa Đông
Tình trên mê lộ
Tuyết rơi mịt mùng
Trắng ngàn nấm mộ 
Đời còn gì không
Là duyên hay nợ
Khi em lạnh lùng
Khi em cuồng nộ 
Sao ta bận lòng
Khi em rải cỏ
Say chi mòng mòng
Khi em bội hứa 
Cánh rừng yêu thương
Ai bầy biên cương
Hoa nào đợi nở
Lòng nào tơ vương 
Gợi niềm chia xa
Lại nghìn sân ga
Trên dòng thiết lộ
Trên dòng phôi pha 
Thế thôi cũng đành
Phút giây lâm trình
Không người đưa tiễn
Đời vào khúc quanh 
Thế thôi ân tình
Đã quen độc hành
Sao hồn trĩu nặng
Sao buồn mông mênh 
Lên xe một mình
Khoang xe rộng thênh
Ta tìm giấc ngủ
Giấu buồn trong quên 
Xe lăn thật hiền
Khối buồn trôi êm
Bỗng tim ngộp thở
Thoáng mùi hương quen 
Ta như nhập đồng
Ôm em vào lòng
Nghẹn ngào suối lệ
Hòa vui với sông 
Em như ngọc ngà
Trên lưng lạc đà
Đi vào gió cát
Theo ta, vì ta 
Trong tay bàng hoàng
Hôn nhau nồng nàn
Ngoài trời tuyết đổ
Lòng ta bếp than 
Mong con tàu này
Trôi thêm ngàn ngày
Trôi vào miên viễn
Ga ngoài chân mây 
Tầu vào rừng phong
Tuyết rơi mịt mùng
Vẫn dòng mê lộ
Đất trời mênh mông.
 
 
* Phan Đình Minh* Trang Thanh Trúc
phổ thành ca khúc 
hahuyenchi 
 
[4] Nguyên tác bài  
 
Tìm Quên Trong Nhớ 
Mỗi ngày nghe em núi bớt hoang vu
Mỗi ngày nghe em rừng bớt tiêu sơ
Bớt cái hôm nay chập chờn dĩ vãng
Bớt cái hôm qua phảng phất sa mù 
Tiếc giùm cho em thủa rất ngây thơ
Tháng buồn trên môi ngày đắng men chờ
Tiếc giùm cho ta nửa đời vô mệnh
Nửa đời lưu vong Đời Bỗng Dưng Thừa 
Ta đi lang thang tì`m quên trong nhớ
Thấy sầu cho quê và sót cho thân
Ta như mây hoang trầm trong bể khổ
Say trong cơn say, cần cái không cần 
Nhớ ngày ta xưa sông núi nặng vai
Nhớ ngày em xưa mộng dắt mơ cài
Ta lên Tây nguyên ta về Đồng Tháp
Trăng hỏa châu soi biền biệt tương lai 
Ta trôi lênh đênh ngờ đâu gặp lại
Thương em thương thân lệ suối đầy vơi
Em hờn thiên thu, sầu ta vạn đại
Tay còn trong tay mà đã chân trời 
Hát nữa đi em hát vỡ xuân thì
Cười nữa đi em cười ướt Đường thi
"Hoa tán tuyết tiêu", hoa tàn tuyết lở
Chén vui chén buồn rồi cũng chia ly.
 
* Trang Thanh Trúc* Mai Anh Việt
phổ  thành ca khúc 
hahuyenchi 
 
[5] Nguyên tác bài  
 
Môi Em Nguyệt Rằm 
Ngắm vầng trăng xanh
Trong ly rượu đỏ
Gạn hỏi lòng mình
Rằng say, rằng nhớ* 
Trong vòng tay đêm
Sừng sừng hơi men
Tưởng chung nhịp thở
Tưởng mùi hương quen 
Tình em như biển
Bao la mặn nồng
Từng triều lưu luyến
Nghìn chiều thương mong 
Tình chàng non cao
Lời tình đã trao
Rừng tàn núi lở
Vẫn lòng trăng sao 
Hớp một ngụm trăng
Tình sôi trong ngực
Môi em nguyệt rằm
Hồn chàng nhật thực 
Uống cạn ly đầy
Rót đầy ly cạn
Càng nhớ, càng say
Càng yêu vô hạn 
Hà hà, em ơi
Goị em nghìn lời
Lời tan trong gió
Gió say, say vùi.
 
* Vũ Thành An* Phạm Anh Dũng* Hoàng Linh Duỷ Cao Hoàng* Trang Thanh Trúc phổ thành ca khúc 
hahuyenchi 
 
[7] Nguyên tác bài 
 
Khi Em Đến Nơi Đây 
Khi em đến nơi đây
Mặt hồ còn ngái ngủ
Chim ngơ ngác một bầy
Ngó em và nỗi nhớ 
Chiếc khăn đỏ lười bay
Nắng trốn sau lưng gió
Hạnh phúc cầm trên tay
Mong manh như hơi thở 
Khi em đến nơi đây
Trái chờ mong chín đỏ
Với nhau một lần say
Với nhau làm mưa gió 
Em đã đến đây rồi
Trái yêu thương ngậm ngùi
Gót son về trước ngõ
Mà xa mù dặm khơi 
Em đã đến đây rồi
Em đã đến bên đời
Vẫn là soi bóng nước
Đáy sóng mò trăng thôi 
Em đã đến bên chàng
Đến bao năm muộn màng
Bầy chim xao xác gọi
Ngưu lang hời Ngưu lang!
 
* Phạm Anh Dũng* Nguyễn Tiến
Dũng*Trang Thanh Trúc* Mai Anh
Việt phổ thành ca khúc 
hahuyenchi