Mộng Đời


Mụ dỗ dành ta xuống cõi đời
Bảo rằng: Thế tục đẹp, con ơi!
Vợ hiền, bạn tốt, người không ác
Nước sạch, hoa thơm, đất chẳng hôi
Nhân đạo thực hành chùi hết lệ
Thủy chung giao ước giữ nguyên lời
Bao năm ta những mơ mơ tưởng
Tỉnh lại thì ra mộng thế thôi!

Tỉnh lại thì ra mộng thế thôi
Muốn hay không muốn sự qua rồi
Tham danh trục lợi, đời là thế!
Đổi chủ thay ngôi, thế sự đời!
Bất chính bất trung! Đen như mực
Giả nhân giả nghĩa bạc hơn vôi
Những khi bão tố trăng sao rụng
Ta muốn về thôi, tựa chiếc nôi

Ta muốn về thôi, tựa chiếc nôi
Ngậm ngùi thế sự, áng mây trôi
Được thua, vinh nhục, tàn canh bạc
Thành bại, buồn vui, vãng cuộc chơi
Một thoáng phù sinh, cười hoặc khóc
Trăm năm tử biệt, khóc hay cười?
Tuồng đời ha phải trường thiên kịch?
Hỏi thử rằng ai diễn kịch đời?

Hỏi thử rằng ai diễn kịch đời?
Có chi không hiểu, hỏi ông Trời
Sân si, hỉ nộ, xuôi lòng tục
Sinh ký, tử quy, thuận lý trời
Quán trọ, quán đời, nơi cày cựa
Cõi người, cõi tạm, chốn cầm hơi
Mụ ơi! Nếu biết đời không đẹp …
Nhào nắn chi ra một kiếp người?

(Mộng đời tơi tả. Phù sinh!
Xin về nôi Mẹ, tựa mình. Đơn sơ!)

Vương Ngọc Long
(Mộng Đời - Ý thơ thi sĩ TP-VQD)

 

 

Diệu Tưởng

Lên non đùa hỏa diệm
Xuống biển giỡn cuồng phong
Quên tâm mình diện bích
Bỏ rơi túi càn khôn

Trong tim người bão tố
Sắc tiếu bạt khuynh thành
Ta ngồi bên cội bách
Vẽ mắt người thiên thanh

Xuyên sơn tìm bảo thạch
Nhập hải mò trân châu
Ta dâng tình hồng thủy
Mắt người còn mưa ngâu ?

Dặm trường thiên lý mộng
Hạt cát nào nhỏ nhoi
Ẩn tàng trong ngọc lệ
Xốn xang đau một đời

Tim gầy chưa mỏi cạn
Ấp ủ tình uyên nguyên
Lãng quên đời tiểu kỷ
Vấn lòng còn truân chuyên?

Dò sông, sông vô tận
Hỏi núi, núi vô âm
Thỉnh kinh, kinh vô tự
Nhớ người, người vô tâm

Thương ta, ta vô vọng
Diệu tưởng tình mong manh
Đêm trùng lai đốn ngộ
Sương khói tàn hư thanh

Giữa rừng khuya biệt tích
Lung linh bóng dạ cầm
Ta buông hồn nguyệt hạ
Đáy tim người trăm năm

Hỏi ta, còn vô vọng ?
Hỏi người, còn vô tâm ?
Hỏi tâm, còn diệu tưởng ?
Hỏi đời, còn tri âm ?

Vương Ngọc Long