-
Theo tiếng nhạc xuân về
Hồn lắng dư âm một nhịp sầu
Khi buồn dâng ngập cả trời Âu
Khi gió đông tàn trong ngõ hẹp
Bao kẻ âm thầm vĩnh biệt nhau
Ai đón xuân sang rộn rả lòng
Quê nhà xa cách có buồn không ?
Ra đi mấy thuở, năm tàn tạ
Theo tiếng thời gian mấy đoạn trường
Chia ly là bệnh của con người
Bôn ba phỉ chí nguyện tài trai
Nhưng tình tha thiết nơi quê quán
Còn nặng hơn bao nỗi hận đời
Quê hương yêu dấu của ta ơi
Hàng tre xanh ngắt uốn quanh đồi
Đồng quê man mác mùa hoa nở
Lúa chín thơm nồng trong gió mai
Ôi ngày thơ ấu ta vương vấn
Kỷ niệm còn ghi mấy dặm trường
Biệt ly theo mộng đường lưu luyến
Xa cách gia đình, vạn nhớ thương
Tiếng pháo năm xưa rộn rịp lòng
Giao thừa ai đón dưới trời Đông ?
Nhớ mẹ, thương cha : buồn vĩnh biệt
Hương hồn Ba Má thấu cho không ?
Bao nhiêu xuân đến, lại xuân về
Trời Âu không lạt được tình quê
Thắp hương khấn Phật, Trời phù hộ
Qua bước gian nan, trọn ước thề !
Lòng ta lưu luyến dãy Trường Sơn
Là cả mùa xuân của Nước Non
Về lối Đồng Nai, qua miền Thượng
Vững dáng oai linh mãi chẳng mòn !
Giờ đây xa cách, bao ngàn dặm
Khi bóng xuân về trong tuyết sương
Ba-Lê thui thủi hồn đơn chiếc
Đau khổ muôn vàn nhớ cố hương
Lê Mộng Nguyên (Paris)
|