Hững Hờ
Ta từng trèo lên Hy Mã Lạp Sơn
Từng chinh phục ngàn đỉnh cao kỳ vĩ
Từng hái sao xua bóng đen huyền bí
Hân hoan say men chiến thắng hùng anh
Nhưng chưa một lần sống sót trận tình
Với tình em, ta muôn đời ngã gục
Tình ta chôn, rồi bới đào, khai quật
Phục nguyên tình, lại chết đuối oặn thân
Trong mắt em, cam tâm chết vạn lần
Vì tim khắc tên em từ tiền kiếp
Tay ngọc ngà em gieo tình trùng điệp
Ta thu thân bé nhỏ loài phục linh
Quẳng tương lai mà bám lấy cội tình
Hút nhựa yêu hòng cưu mang kiếp sống
Em thản nhiên hiện thân loài tuyết trắng
Mộng tương phùng khoảnh khắc loãng không cùng
Tình si ta, em mắt chẳng bao dung
Niềm cô quạnh vỡ tung tim mòn mẻ
Em uy quyền dẫu em là lá cỏ
Em lạnh lùng dẫu sắc thắm hoa hồng
Phục linh ta rũ rượi một cuối đông
Em giẫm ta oằn trên tầng gai nhọn
Thôi kiếp này ta vẫn yêu chưa trọn
Nguyện kiếp sau yêu lạị..thuở nguyên sơ
Một giờ yêu, ta yêu trọn một giờ...
Có lẽ nào em hững hờ vĩnh viễn ???
TVũ 12/31/01
|