Môi Đá
Sương rụng bên thềm gió cuốn qua
Xiêu bờ mi đắng long lanh ngà
Rối làn tóc khói lời tình cuối
Chuỗi lẻ ngày xuân trọn phố xa
Mảnh lụa giữa đời khuất bóng ai
Hoa soan bến cũ vẫn chờ hoài
Sợi lòng vương vấn còn u uất
Khép kín bờ thu trách giọt say
Gót ngọc dìu em em giữa cõi hư
Đá mòn in phím thơ phai từ
Nắng run lất khất mang niềm nhớ
Khoát dạ thay lời những cánh thư
Rét mướt người xa có biết không
Ươm ngàn thông kín phủ tơ lòng
Lá rơi cứ ngỡ mùa thu tới
Môi đá thuở nào vẫn nở bông...
22-01-02
Anh Huy
|