Đêm Nghe Bài Vọng Cổ
Đêm nghe bài vọng cổ
Bên ngoài mưa vỗ mái hiên
Chạnh lòng nhớ nỗi niềm riêng
Mười năm ôm ấp trong tim đoạn trường
Đàn ngân như tiếng thác
Bổng trầm vượt thoát không gian
Lời ai như oán như than
Quyện vào tư cảm rơi hàng lệ thương
Cũng vì ta lỡ vấn vương
Tôi đi bậu ở cố hương đợi chờ
Mười năm bướm rủ hoa mời
Giờ đây tôi đã lên bờ qua sông
Bậu thương trách kẻ bạc lòng
Tình đà gãy gánh giữa dòng nhân sinh
Đời tôi như cánh lục bình
Mười năm hoán đổi thấy mình vô duyên
Đàn chi một khúc oan khiên
Cho đêm nay có kẻ nghiêng ngả sầu
Rứt ray một mối tơ đầu
Vò trong tay trắng phủ mầu thời gian
Tình tang dứt một cung đàn
Về theo một giấc mộng vàng nhắn ai
Nẻo về còn lắm chông gai
Quên đi bậu hỡi một mai hết buồn!
Dương Kiều Nhi 01/26/02
|