Đêm I


Đêm.
Trái tim là con thuyền.
Gió xúc cảm nâng buồm thi vị
trôi trên giòng mơ
Tôi chống chèo đưa em về quê hương cổ tích.
Nơi hoa nở giữa từng không
và sao trộ trên đôi bờ tư tưởng,
Có đèn trăng
tỏ vàng
chung tình thắp lối
đưa ta về đỉnh núi của đam mê
Có khúc nghê thường,
Có thần tiên nghênh đón
Em bước lên đăng vị nữ hoàng
Đất - Trời phục xuống tung hô vạn tuế.
vạn vạn tuế.

Đêm.
Em diễm ảo giữa lụa là sương khói
Gót chân son khơi xuân dậy - mượt mà
Bàn tay ngà điểm giọt mưa sa,
hóa từng cánh hồng rơi - hương thơm ngát.
Dáng ngọc múa, những đường cong uyển chuyển,
Tôi trở thành thần Apollo
si tình
ngơ ngẩn.
tay dạo đàn xin em chút tình yêu
Nguyện vì em, dám bỏ cả thiên đình,
một đôi phút cận kề - ôi hạnh phúc.

Đêm.
Giữa không gian thật là bình dị
Tôi - Dế mèn tấu khúc nhạc tình si
Em - Quỳnh hoa khai nở đóa xuân thì
Trắng muốt
Mỏng
Rẩy run
thời con gái.
Con dế mèn - Tôi - đã yêu nét nhân ái,
dưới đài nâng cung phím hát ngợi ca
Có lẽ rằng đã ngộ độc tình hoa
lòng chan chứa,
Tôi đâu cần thuốc giải

Đêm.
Tôi hóa kiếp trở thành thi sĩ
gom trăng, sao, mây, gió vào thơ
Em - Người tình bước ra khỏi giấc mơ
khỏa thân tắm dưới giòng thơ lãng mạn.
Những âm, những vận
Những bằng, những trắc
khởi trong tim,
tuôn thành suối ngôn từ,
phủ lên em - một đóa chân như
nên thơ bỗng hóa thành nhịp sống.

Đêm.
Một vòng tay ôm đầm ấm,
Tôi thành chồng
Em thành vợ
Trăm năm.
Cạnh bên nhau, lòng thanh thản, yên nằm.
ta đã biết ngày mai ngày rất đẹp.


Đêm II


Đêm.
Nơi đất khách.
Đơn điệu như bao lần đêm đến rồi đi
Bước vào Internet
Qua chiếc cầu vô hình xây bằng số nhị nguyên.
Tôi gặp gỡ những con người cùng cảnh ngộ
Ẩn dưới những tên hiệu vu vơ
là những da vàng máu đỏ
từ vùng đất tên gọi Việt nam
mà hành trình tìm tự do
đã đưa đẩy đến muôn nơi trên thế giới

Đêm.
Tôi vào Internet.
Qua chiếc cầu ô thước tân kỳ
để gặp gỡ những kẻ biệt ly
an ủi những tháng ngày biệt xứ.

Chợt đêm nay, ngỡ ngàng, tuyệt diệu
khi nghe em hát khúc quê hương.
Điệu yêu thương, chan chứa tấm lòng
xan, xề, líu, sáu câu mùi chi lạ
Đã lâu
Sống cùng nhịp độ thế kỷ
và bủa quanh bởi Rock, POP, RAP, DANCE
những cuồng quay của nhịp sống vội vàng
giam hãm mất điệu hò, câu lý.

Đêm nay,
Tôi vào Internet.
Nghe em hát tân cổ giao duyên.
Nghe em say sưa xuống câu xề
Chợt bừng dậy bóng hình quê Việt
Nhắm mắt thấy trưa vàng êm ả
Gió lùa qua ruộng lúa rì rào
Đàn cò trắng và những thân cau
Giòng sông đậm phù sa đất Mẹ
Nghe em hát bài ca vọng cổ
Tôi vọng quê, vọng kỷ niệm êm đềm
Con đường đất nào em còn nhớ không em
đưa chân đến thôn làng ta, bình dị

Phải,
Em không hát hay như nghệ sĩ
lại thêm, độ nhiễu sóng làm cản trở
truyền âm.
nhưng em hát, lời tự trong tâm
nên bức phá không gian Internet
vượt ngàn muôn dặm
thoát mọi băng tầng
chẻ đôi giòng số nhị nguyên
chiến thắng mọi lạnh lùng kỹ thuật
bùng ra khỏi màn ảnh computer
tỏa lắp cả hồn tôi, thẩm thấu
quật ngã những tháng ngày đơn điệu và
đêm tịch mịch chán chường.
đẩy lui những hợp âm sôi động, dị
thường
đưa tôi trở về cùng thanh đạm
trong dịu dàng một mối tình quê

Cám ơn Em. Em như sứ thần mầu nhiệm.
Hát truyền lời của đất nước Việt nam.
Cám ơn Em, cho tất cả những gì em làm
để lưu giữ tình quê nơi đất khách.

Tôi tin.
Phải!
Tôi đã tin. Vững lắm.
Dù trăm năm, hay đến vạn nghìn năm.
Dù kỷ nguyên tiến mấy bật xa xăm
trong người Việt mãi trường tồn giai điệu Việt.
Xin em hãy cất cao tiếng hát
Hát hôm nay cho tôi, cho bạn bè
Hát mai sau cho con cháu chúng nghe
Hát để biết Việt nam còn. Không mất.

Đêm
Tôi vào Internet
để nghe câu dạ cổ hoài lang
hồn theo em, vượt biển, băng ngàn.
về ngụ lại quê nhà ta đó.


Hoàng Vi Kha