Không Có Em

Phạm Ngọc

 

em bỏ đi rơi lại một nỗi buồn
ta tiếc mãi ước mơ thời vụng dại
thao thức trắng giữa mùa trăng huyền thoại
những câu thơ sa mạc nỗi đau dài

con đường nào đoạn cuối cũng chia hai
như giòng sông đã theo về với biển
hẹn thề xưa cũng chẳng còn nguyên vẹn
cội nguồn ơi sóng vỗ mãi xa bờ

nơi trở về là tiếc nuối vu vơ
căn phòng trống ru mình trong ảo vọng
không có em tháng ngày cơn ác mộng
đêm tật nguyền ướt đẫm những cơn đau

nỗi nhớ nào cho ta gặp lại nhau
trong khát khao mùa xuân xanh lá biếc
tình trong tim bừng lên còn tha thiết
em đi rồi hoang phế cả ngàn sau..

Phạm Ngọc
11032002