Hoàng Vân
Mây vàng nhẹ,
Gió thu mưa
Anh nhớ ngày xưa,
Mi em giọt đọng thềm hoang trăng mờ...
Bài thơ viết,
Tự kiếp nao ... ?
Cho mắt ngây thơ,
Dại khờ, cho chín môi hồng yêu thương ...
Tình vụng về,
Nghĩa phu thê,
Dìu nhau em nhé,
Đi cho rõ nét chân dung chuyện tình ...
Chim hót nhẹ,
Lá reo vang,
Cùng anh lang thang
Cho núi, kinh kỳ ...
Cho tình ta vào huyền thoại...ngày mai .
Say
Uống cho thành quách tan hoang
Uống cho trăng rụng trên bờ mi em
Uống cho gió lạnh tàn thu,
Uống cho em biết phù du là đời ...
Uống cho dũng, uống cho trường ...
Uống cho đạo lý luân thường đổi thay,
Uống cho em hiểu từ bi,
Diêm vương, đứng dậy, phán...đời phải say ...
Bàn Chân Đi Hoang
Cho bàn chân đi hoang...
Cho hồn đi lang thang...
Làm sao em biết,
Đêm nay lạnh buốt câu thề .
Cho tình thêm hoang vu ...
Cho đời thêm thâm u ...
Làm sao em biết,
Đêm nay giọng nói ai buồn.
Em ngồi bên kia trông,
Anh ngồi bên đây mong,
Làm sao ai biết,
Con sông cũng kiếp mong chờ ...
Đời có phải chữ Nam-mô,
Hay là một cõi hư vô,
Tình có phải chữ A-men
Hay là bờ môi em ...
Cho trời chim mây bay,
Cho nồng hơi men cay,
Nhân loại không biết,
Em ơi giọt máu vẫn hồng...
Cho Người Còn Yêu
Niềm tin cháy đỏ chiều qua,
Hôm nay ta thấy đồi thơm nắng vàng,
Ai đi tìm cánh hoa tàn,
Tơ giăng mười ngón đan nồng đời nhau .
Thiên đàn địa ngục ái ân,
Cần nhau níu áo, lúa thơm ngát trời,
Em ơi, nghĩa lý bất lời
Hôn nhau nát gối cho tròn đêm trăng ...
Em ngồi vạch áo tim khô,
Hồn em máu chảy nuôi lòng trượng phu,
Nụ hôn môi lạnh máu đời,
Cho hơi thở ấm, cho người còn yêu ...
Vẫn Tương Tư 2
Có một thằng điên yêu kẻ khờ,
Vì đôi mắt ấy chứa màu thơ,
Tóc ai huyền thoại đời nhung nhớ,
Môi em cõi phúc ánh trăng mờ.
Có một thằng điên yêu tình cờ,
Như tình trong vở ghép bài thơ,
Anh yêu ngọn gió hôn mềm tóc,
Tận thế, hồn ai kiếp đợi chờ ...
Trần Anh Kiệt
|