Đứt Gánh
(Gởi tới Lộc như một lời phân ưu,
và tới hương linh Diệu
để thay câu đưa tiễn cuối cùng)
Vẫn tưởng bên nhau đến bạc đầu,
Âm dương hai ngả có ngờ đâu,
Vợ chồng nghĩa nặng em đành lỗi,
Sớm vội xa rời chốn bể dâu.
Năm mươi năm lẻ kiếp phù du,
Một nấm mộ tươi khói mịt mù,
Mấy mảnh khăn tang đầm nước mắt,
Vài vòng hoa rũ khóc ngàn thu.
Nhớ xưa nơi đất khách xa xôi,
Duyên nợ mình nên chuyện lứa đôi.
Tay trắng cùng nhau xây mái ấm,
Tháng ngày mưa nắng lặng lờ trôi.
Ngỡ rằng mình mãi mãi ngàn sau,
Dắt díu nhau qua trọn nhịp cầu.
Đau đớn nửa đường anh đứt gánh,
Con đò mất bến biết về đâu.
Hăm mấy thu qua chẳng biết sầu,
Ai hay phút chốc lại xa nhau.
Kiếp này trót lỡ tàn hương lửa,
Đã chắc gì còn có kiếp sau.
Thân anh nào có quản chông gai,
Chỉ tội đàn con chịu đắng cay,
Côi cút tuổi đời còn nhỏ dại,
Thiếu bàn tay mẹ, biết sao đây.
Rồi mai khi trở lại Paris,
Chỉ có mình anh lặng lẽ đi.
Phố cũ, đường xưa, chim lẻ bóng,
Ngõ về héo úa khóm tường vi.
Trăm năm cơn mộng mị mong manh,
Đến thế thì thôi thế cũng đành.
Em hãy yên lòng về chốn ấy,
Đường trần cay đắng để riêng anh.
Len lách khe song gió nguyện cầu,
Hắt hiu sương lạnh ướp sầu đau,
Con thơ trăn trở như thầm hỏi,
Không biết đêm này mẹ ở đâu.
Ánh đèn trong tối thoáng lao chao,
Có phải hồn thiêng tự chốn nao,
Tìm lối quay về nơi tổ ấm,
Ru con ngủ trọn giấc chiêm bao.
Rả rích canh thâu dế gọi buồn,
Sầu đêm thức giấc, lệ đêm tuôn.
Tiếng chuông theo gió mơ hồ vọng,
Hay tiếng cõi âm thúc giục hồn.
Cali 2/2002
Đợi Chờ
U uất nắng sầu đọng trước song,
Mẹ già tưạ cửa đứng vời trông .
Bâng khuâng chiếc lá bay đầu ngõ,
Sóng vỗ mơ hồ vọng cuối sông.
Xa xa chó sủa rộn trưa hè,
Mẹ ngỡ người thân đã trở về.
Chống gậy lê chân từng bước nhỏ,
Bóng con nào thấy cuối đường quê .
Nhà ai uể oải tiếng à ơi,
Võng kẽo kẹt thêm nỗi rã rời.
Mẹ nhớ những đêm dài thức trắng,
Ru con mẹ cũng tiếng ơi hời.
Khôn lớn con đi chuyện nước non,
Nhớ thương gậm nhấm mẹ hao mòn,
Hằng đêm mẹ chấp tay thành khẩn
Cầu nguyện cho con được vẹn tròn.
Tai biến năm nao bỗng dập dồn,
Mịt mù khói lửa, mẹ tìm con,
Sẩy đàn tan nghé, con đâu tá?
Về chốn nhà xưa, mẹ héo hon.
Xuân đến, thu đi, đông lại qua,
Cây khô một sớm chợt đơm hoa:
Nghe con đến được phương trời lạ,
Lòng mẹ mừng vui lẫn xót xạ
Mẹ ước, mẹ mong, mẹ khẩn cầu,
Ơn trên cho mẹ sống dài lâu,
Chờ ngày quay bước chân phiêu bạt,
Quê cũ con về, lại gặp nhau.
Mẹ mãi nhủ thầm với tháng năm,
Con tôi mai mốt sẽ về thăm.
Rồi mai, rồi mốt, rồi mai mốt,
Bóng dáng thằng con vẫn bặt tăm.
Lá rụng ngoài sân đã lắm khi,
Họ hàng quá mấy bận chia lỵ
Tuổi già thân mẹ thêm tàn tạ,
Tử biệt giờ đây cũng đến kỳ.
Lòng mẹ thương con thắt quặn đau,
Chuỗi ngày trần thế thoắt qua mau.
Số trời sức mẹ đành cam chịu,
Mẹ chẳng chờ con được nữa đâu.
Nhắm mắt xuôi tay buổi cuối đông,
Ra đi lệ mẹ vẫn đoanh tròng.
Ngày mai có kẻ về thôn cũ,
Chẳng thấy mẹ già đứng tựa song.
Trần Văn Lương
|