Quỳnh Mơ


Lãng đãng quỳnh hoa gió quyện hương
Đêm vàng luân vũ điệu du dương
Sông xanh lấp lánh trăng ngà ngọc
Trổi khúc ân tình quyến luyến thương

Thi sĩ người ơi đứng ngẩn ngơ
Nhìn em kiều diễm đóa quỳnh mơ
Ôm vầng trăng mộng người xưa cũ
Trút bỏ linh hồn đắm đuối thơ

Ngào ngạt hương đầy đêm khát khao
Trầm phù sương khói ngỡ chiêm bao
Cỏ hoa ngơ ngác đêm huyền ảo
Nhu nhú khung trời muôn ánh sao

Cánh bướm phù sinh chợt vút bay
Chén quỳnh chưa cạn ngật ngầy say
Sầu đêm nguyệt tận ngàn sao vỡ
Tỉnh giấc quỳnh mơ mắt lệ cay …


Quỳnh Hoa


Sương sa tách hạt thầm thì
Nở đi, em hãy nở đi, kiếp sầu
Nhìn em … lạc phách đêm thâu
Những vì sao loáng bạc màu như vôi
Nửa buồn chấp chới bờ môi
Nửa vui thất tán mé đời quạnh hiu
Trăng nằm vỗ giấc đăm chiêu
Đêm và tôi bỗng chia đều suy tư
Ngậm ngùi .. đi ở … phù hư
Những vì sao lẻ rơi từ thinh không
Mưa đêm lất phất phập phồng
Phút giây bỗng bạc má hồng đời hoa
Bóng đêm vơi cạn dần dà
Dạ cầm hót khúc thương ca lạc loài …


Đêm Nguyệt Quỳnh


Ta như kẻ hoài nghi đành bỏ cuộc
Ngôn ngữ buồn khánh kiệt cứa tim đau
Ta vắt cạn tận cùng trong nỗi nhớ
Bóng em về tha thướt quẩn quanh đâu

Ta ngỡ mất mà chưa đành đánh mất
Bởi mùi hương ngự trị cánh hoa tàn
Xa tít tắp từ rừng xưa cổ tích
Cỏ xanh mềm ảo hóa giấc phù vân

Mùa thu ấy đôi mắt buồn man mác
Ngong ngóng chờ hoài niệm hóa rêu xanh
Ta lục lọi trong ngôi vườn chữ nghĩa
Chồi cây khô bỗng chuyển nhựa rung cành

Hồn khẳng khiu khát chờ trăng mở hội
Ngỡ ngàng đêm mộng điệp thốt lời ca
Dốc đồi mơ sương mù đan nhánh trổ
Kết bông choàng ấp ủ dáng kiêu sa

Em còn đó xõa lòng đêm tóc rối
Tôi đứng đây bụi lốc mịt mù xa
Nghìn mắt lá đang nhìn tôi ái ngại
Đêm nguyệt quỳnh hóa nở kiếp phù hoa …

Vương Ngọc Long