Đầu Mùa Hoa Cuối Mùa Mưa


Khi mà mùa hoa tím bắt đầu nở lưa thưa, thì trời sắp dứt mưa cho ngày đi vào Hạ…Điều tôi nói không lạ, tại sao em mỉm cười? Cảm ơn em trả lời: “tại vì anh còn…bé!”

Nhiều khi tôi không thể làm cho mình già hơn. Nhưng tôi sẽ rất buồn nếu tôi ngồi tính tuổi! Những điều tôi vừa nói, nằm ở đâu thời gian? Thời gian là mây tan từ những chòm mây tụ. Thời gian là giấc ngủ em vừa thức chải đầu…

Ngôn ngữ là chiếc cầu bắc qua con sông hẹp. Ngôn ngữ là dây thép nối biết bao trụ đèn. Tôi chợt thấy mình hiền như mới vừa ngộ đạo. Hoa tím rơi trên áo, cũng hiền như câu thơ…

Một vài ba giọt mưa rớt xuống lòng thành phố. Hoa tím vừa mới nở, khóc tiễn một mùa Xuân. Lát nữa tôi bâng khuâng đứng đâu nhìn em nữa? Em về đây không ở, dẫu một ngày, chao ôi!

Bao giờ em quên tôi? Mùa Thu hay Đông tới? Bao giờ tôi vẫn đợi hoa tím mùa sang năm! Những bước chân âm thầm không rêm lòng phố thị. Mới cùng em thủ thỉ…nói chuyện gì về hoa…rồi tất cả đều xa như trăng tà bóng xế. Mưa cuối mùa rớt lệ hoa tím trên đầu tôi…


Sáng Lạ

Sáng nay lạ bởi trời không có nắng, một cơn mưa mùa Hạ sắp bay về? Thì có gì đâu sao ta cứ mãi mê như bụi cỏ bên lề đường đợi gió…

Chưa bao giờ ta hồn nhiên như đứa nhỏ, đã quên người một chút rồi sao? Gió chưa lên là tại dốc quá cao. Người còn ngủ vì mặt trời chưa thức! Người không thể đã tìm ra lối tắt tránh cơn mưa một lát nữa qua đây? Người dễ thương ơi ta nhớ bàn tay! Người dễ thương ơi ta nhớ chân người bước. Nếu ta có một ngàn đời kiếp trước, thì ngàn kiếp sau ta cũng nói Người Dễ Thương!

Người ơi người vuông lụa mỏng mù sương, ta lấy đắp lên con dốc nhớ, đắp cho người ngủ muộn, nhớ thương thêm! Ta sẽ làm sao? Có như cỏ rất mềm, nhủ lòng quên mà trái tim vẫn đập! Người ở đâu? Bên kia trời mây khuất? Hay bên nay nỗi nhớ mong chờ? Ngón tay người tháp bút dựng nên thơ, ta không biết sao ta yêu người đến vậy!

Ta nhìn xuống. Dòng sông Los chảy. Trôi tắp hai bờ buổi sáng âm u. Mưa chưa mưa trời đất như tương tư. Ai nào biết lòng ta như thế đó lạnh như hoa và ngậm ngùi như cỏ. Gửi về đây cho với chút bâng khuâng…

Apr. 26,2002


lê n. khái