Âm Sắc Thời Gian


Có một lần nào đó em xúng xính trong chiếc áo gấm màu xanh da trời, anh chơi bi màu ve chai như hai hòn bi mắt em, lăn loanh quanh ngờ nghệch

Có một lần nào đó, tiếng con rắn lục huýt sáo trên cây hoàng lan, làm sương rụng xuống chạm hồn anh lạnh toát

Có một lần nào đó, mùi hột điều cháy xì xèo trên lửa than hồng, nồng lên ánh mắt nai thơm mùi nhiệt đới

Có một lần nào đó, sau lể chùa nửa đêm, anh gom rạ đốt giũa đồng, đôi mắt em rực lửa bập bùng, hơ ấm tuổi căng tròn, tóc em thơm mùi rơm mới

Co một lần nào đó, ta đạp xe song song vào vùng đất cấm của tình yêu, nghe gió buồn buổi chiều hoang dại, cho yêu đương tìm về nẻo keo sơn, nơi đó ta thắt buộc dây oan, ủ hồn men tím

Có một lần nào đó, nắng cù lao chiều dựa vai em, em chấm mận đỏ vào muối tay anh, nghe thấm ướt từ mắt mật long lanh em ngước nhìn

Có một lần nào đó, em khiêu vũ qua thời gian, xuyên qua thảm kịch của loài người, khiêu vũ ngang giấc mơ cho anh lên cơn mộng hoang tàn

Có một lần nào đó, em dạo đàn, tiếng rung của thời gian lên màu, đưa âm sắc kỷ niệm đi sâu vào giấc mơ huyền sử.


Đêm Nằm Nghe Tuyết Rơi

Lối về tuyết trắng chịu tang
Nụ hoa buốt giá lang thang nẻo tình
Đường nào mình đến với mình
Đường nào em đến trắng tinh vệt sầu
Trăm năm có nghĩa gì đâu
Mây về sám hối giọt châu lưng tròng
Tim anh âm ỉ than hồng
Nhớ vành trăng lạnh chạnh lòng trở trăn
Tuyết ơi tuyết thấu cho chăng
Hồn hoa nhỏ xuống giá băng cội tình
Đêm nằm nghe tiếng hoa trinh
Tiếng rơi cô động kết tinh hạt buồn


Bão Thu

Rồi ra tình cũng phôi pha
Rồi ra thu cũng bỏ ta, phai tàn
Ngồi nghe bão nổi trên ngàn
Rừng cây gập dưới gió hoang gọi về
Nghả nghiêng lá rụng bốn bề
Nhớ mùa thu cũ ta kề bên em
Lối đi rêu mốc phủ thềm
Lá vàng tan tác ướt mềm gót chân
Hỡi thu còn dược mấy lần
Mấy lần tha thiết ân cần đến thăm
Em về bão rớt căm căm
Thổi qua giá buốt lỗi lầm chai đau


Người Trong Tranh

Em ngồi đối diện với phong ba
Dĩ vãng trôi theo mắt mượt mà
Một đóa ngâu ly cài trên tóc
Vươn cánh tay dài ngón trổ hoa

Núi ngủ lâu rồi em biết không
Tà áo em bay pha sắc hồng
Mắt trôi trôi mãi buồn thăm thẳm
Gió khẽ hôn lên mái tóc bồng

Trên cánh đồng hoang hoa nở vàng
Loài hoa theo nắng, nắng lang thang
Lời chim di nhắn, tình nhỏ nhắn
Có nhớ thì về hỡi chân hoang

Em ngồi như thế tự bao giờ
Tuổi hoa khép kín thuở ban sơ
Sợi tình mảnh khảnh, tình mây khói
Em có hiện về trong giấc mơ?


Sầu Đại Dương

À ơi!
Có con linh điểu trọc đầu
Ngày đêm tha đá lấp sầu đại dương
Đời tôi biển vắng chiều sương
Dấu chân sỏi đá tha hương nửa hồn
Ngày ngày sóng cả vỗ cồn
Mảnh tim trôi giạt bồn chồn chân hoang
Chiều chiều mây khoác thiều quang
Tủi thân di điểu trăm đàng đăng cay
Hải triều oi! Chắp cánh bay
Sóng tình vỗ cánh quay về bến xưa


Niềm Đau Gai Nhọn.

Theo huyền sử, có một loài chim chỉ hát có một lần trong đời, là lần lớn lên, rời tổ bay vút vào không gian, bay mãi cho đến khi nào gặp đúng gai nhọn, chim lao thẳng vào gai, để gai xuyên ngập vào tim, rỉ máu...Đó là lúc chim cất tiếng hát, tiếng hát thiên thần cao vút, thánh thót trong cơn hấp hối, để cống hiến cho đời, tiếng hát tuyệt vời, chỉ có được trong niềm đau vô tận...Khiến Thượng Đế cũng phải thương tâm, trái đất ngừng quay, và những kẻ yêu nhau ngậm ngùi cho tiếng hát được đánh đổi bằng cuộc sống... Trong câu chuyện nầy, còn niềm đau nào bằng chính niềm đau của loài gai nhọn, không một lựa chọn...
The Thorn Birds


Có một loài chim
Cay đắng nỗi niềm
Tiếng hát từ tim
Đau khổ đắm chìm

Có một loài gai
Rỉ máu thương hoài
Chim hỡi vì ai
Lao vút ra ngoài

Niềm đau gai lửa
Lời chim đã hứa
Tiếng hát cuối cùng
Tặng người tình chung

Tiếng kêu thống thiết
Lời tim tinh khiết
Giòng máu Đỗ Quyên
Thành suối cửu tuyền

Chim và gai lửa
Trải bao đời nữa
Ưu phiền có rửa?
Hay kết oan khiên?


Ve Sầu Thu Hát Cho Em

Prélude:
Hạ qua thu về
Trong cánh đồng hoang
Một chiếc lá vàng
Trên cành thở than...
Chiếc lá cuối cùng
Nhuốm màu thời gian

Trên cây sầu đâu
Một xác ve sầu
Chứa một trời thơ
Chứa một trời mơ
Xác ve văng vẳng
Tình ca thơm nắng
Một mùa thu trắng...

Ve sầu sống sót kêu vang
Mùa thu chợt đến rỡ ràng lá hoa
Con ve lãng tử quên nhà
Say màu lá úa, quên tà áo mơ
Cuối thu còn mỗi cành trơ
Ve sầu lột xác tiếng tơ vẳng buồn
Rồi thu, rồi lá, cũng buông
Xác ve ngân vẳng khơi nguồn thương ca.


Có Một Giòng Sông Tím

Giòng sông mặc áo dài thon
Có em qua đó vuông tròn đời anh
Chiếc cầu sắt ngắm sông xanh
Dề lục bình tím trôi nhanh dưới cầu
Tím loang vệt tím tím màu
Tím sim màu áo rót vào thời gian
Giòng sông khuất nẻo quan san
Thoáng em vạt áo trăm ngàn tiếc thương
Sông đi vỗ giấc mộng thường
Những giòng thơ tím tang thương rủ về.


Ngủ Ngoan Đi Kỷ Niệm

Tôi còn đứng trước cổng trường
Bạn bè tản mác mỗi phương cõi đời
Tuổi hoa nắn nót vẽ vời
Nặn trang lưu bút gửi lời... nhắn yêu
Những câu mưa nắng sớm chiều
Vụng về nét bút đượm nhiều vấn vương
Trông sao mau sáng đến trường
Tìm đôi mắt hẹn, mùi hương tóc thề
Những chiều đưa đón em về
Nghe tim rộn rã ê hề ầøu ơ
Nàng thơ nàng thở hồn thơ
Tôi yêu tôi nguyện tôn thờ tình yêu
Dẫu cho trái đất xoay chiều
Tình yêu nào cũng đáng yêu... đúng liều
Mượn trang thiệp cưới bọc điều
Chép bài thơ cũ: người yêu một người.


Hỏi Ngã

Người bạn gái ghé ngang
Tặng tự điển Việt Hán
Lúc ra về bảo tôi
Tiếng Việt của anh tồi

Người yêu cũ đến trao
Quyển tự điển họ Đào
Ghé tai nhẹ nhàng bảo
Tra mà sửa lỗi lầm

Người tình nhỏ tạt qua
Nhét Việt tự làm quà
Hôn tôi xong thầm nhủ
Thơ anh sai hỏi ngã

Tôi ôm ba Tự điển
Thơ vẫn sai hỏi ngã
Đời vẫn sai rời rã
Lần hỏi, lần vấp ngã.


Thái Thụy Vy