Hoàng Hôn Trên đôi Cánh Mỏi
 

Tà dương nhuộm đỏ hoàng hôn
trên đôi cánh mỏi bồn chồn nẻo đi
mây mù hút ngã chia ly
mưa sa nhỏ giọt tình si cuối mùa

Ta về bên nớ ơ hờ
bên ni ngõ vắng thẫn thờ mắt trông
mềm môi nhắp chén rượu nồng
mặt trời xích đạo quay vòng tử sinh

Thôi em mắt đỏ nghĩa tình
thôi ta vô lượng cũng ngần ấy thôi
mai sau ngõ đợi luân hồi
mộng đầu nụ chớm hợp bôi tao phùng

Trên đôi cánh sắt ì ầm
sao hôm thắp ngọn thì thầm ánh đêm
ta về xuân bước qua thềm
hoàng hôn đỏ pháo chênh vênh bước đời

Thôi me mắt lệ nghẹn lời
xót con bạc tóc xót đời đôi nơi
nhân sinh thất thập phận người
hoàng hôn ngả bóng chơi vơi bước trần

Ta về lòng nặng ân cần
trên đôi cánh mỏi phân vân bước đường
không hành nẻo lấp màn sương
ngõ đời chạng vạng vấn vương cuối hồn

Thôi ta nghĩa núi tình sông
dùng dằng kẻ ở nát lòng người đi
trăm năm rồi cũng xanh rì
đất mềm khai huyệt mã quy vọc vầy


Từ em cổ tích chập chùng liêu trai

Đêm nằm nhớ dấu trường xưa,
màu hoa Phú Sĩ ,quán trưa , ngõ chờ.
Từ em nhân ảnh ngây thơ
Tàn trăng con nước xuôi bờ ngộ, mê ?

Từ em cổ tích chợt về
Khi không gối mỏi vân vê chỗ nằm
Bài thơ bụi đóng trăm năm
Chồng thư nhoẹt chữ tăm tăm nét ngùi

Từ em lưng tóc xõa dài
Níu thương ,nhớ sợi mệt nhoài mắt sâu
Vạt loang trăn trở giấc nhàu
Nương cơn đồng thiếp tìm nhau kiếp trầm

Hẹn nhau ngõ mộng từ tâm
Tay hư hao bắt mươi năm tương phùng
Từ em trầm tích tận cùng
Theo cơn địa chấn chuyển rung, chợt về

Thôi thì níu nốt cơn mê
Màu trăng cổ độ soi bề thinh không
Cho nhau ngã rẽ khôn cùng
Nửa vòng quay cũng ngập ngừng chia hai

Níu nhau thêm chút thở dài
Tàn đông đêm cũng thở dầy chút sương
Tìm nhau con mộng vô thường
Từ em cổ tích chập chùng liêu trai

Vũ Quyên