Quê Hương
 
Quê hương là một giòng sông,
là con nước lớn, nước ròng em qua
Quê hương đẹp ánh trăng tà,
treo đầu ngọn sóng, sáng ngà bờ kênh
Quê hương xanh bóng lục bình,
ôm lòng thế giới gập ghềnh trôi xa
Quê hương là áo bà ba,
phất phơ đôi vạt chiều qua nhớ chiều
Ai về nuôi một chữ yêu,
chữ thương, chữ nhớ gởi diều bay cao
Tôi về gối mộng xanh xao
hồn tương hoa bí, bờ ao góc nhà
Quê hương là bến phù sa,
là câu vọng cổ, là hoa muống đồng
Quê hương bạc tóc lưng còng,
cõng theo bước Mẹ mấy vòng nhân gian
Quê hương là chiếc cầu ngang,
lắc la lắc lẻo nhịp nhàng chân quê
Quê hương là nhớ thương về
nhau chôn rốn cắt, tóc thề gió lay
Người về còn có trong tay
vàng bông điên điển hương hoài cố nhân
Người đi xót dạ mây Tần,
đêm đêm vọng nguyệt tương tầm … cố hương!
 
Sông Kiên