- Ngập ngừng
Vẫn tưởng ngày xưa còn đứng lại
thời gian cho đậm mối tình si
ai đem ngơ ngác vào trang giấy
kỷ niệm nào xanh tuổi dậy thì
Có tiếc cũng bằng câu hát cũ
rưng rưng giọt lệ rớt qua chiều
hỏi người năm trước lòng quay quắt
một bóng về qua nỗi tịch liêu
Muốn nói một lần sao chẳng nói
để lòng đau đớn bước chia xa
nhìn trăng sầu rụng trên sông lạnh
con nước chìm như bóng nguyệt tà
Cũng bởi ngập ngừng nên đã lỡ
một mai có chọn lối đi, về
đừng mang tâm sự nghiêng lòng xuống
cho nhạt mùi hương một nẻo quê
Dẫu xanh con nước dòng sông cũ
thuyền bỏ bờ xa theo sóng trôi
mấy nẻo đường quen rồi cũng lạ
ngày đi như chọn một luân hồi.
CHÚT TÌNH HUẾ
Một mai có dịp về thăm Huế
xin được dừng chân ngắm lại trường
Đồng Khánh nằm kề bên Quốc học
dòng đời gắn bó những yêu thương
bao nhiêu kỷ niệm thời xa ấy
vẫn mãi còn đây những vấn vương
kìa những gốc bàng chưa rụng lá
hàng cây phượng vỹ thắm bên đường
bến sông đò vắng ai chờ đợi
để lạnh dòng xưa một chút hương
soi bóng Trường Tiền cầu lặng lẽ
con đường Lê Lợi vẫn thênh thang
thơ ngây ai tóc đùa theo gió
nghiêng nón bài thơ dấu ngỡ ngàng
nhịp guốc năm nào trong trí tưởng
ru hồn về nỗi nhớ mênh mang
trang xuân lưu bút còn thơm mực
dẫu cánh hoa tim ép đã tàn
giữ lại ngập ngừng lời chẳng ngỏ
người về chén rượu ngỡ quan san .
mạc phương đình
trong tập LỜI RU ĐỜI
|