-
"Chúng con là Việt
Nam!"
-
-
- Tôi không muốn chiến tranh
- Tôi không muốn sự tan tành đổ nát
- Tôi không muốn mảnh bom cắt ngang câu hát
- Và tôi không muốn đất nước tôi lại rơi nước
mắt
- Vì mọi người không biết thương nhau.
- Mẹ tôi lại đau
Nỗi đau mất chồng, mất con nơi
chiến trận
Và những oán hờn chìm trong thù hận
Đất nước tôi lận đận-long
đong.
-
- Tôi không muốn thành người hát rong
- Não nề xin ăn ở trong khao khát
- Tôi không muốn"người nhìn người chua chát"
- Vì tủi hờn mang hai tiếng " Việt Nam"
-
- Tôi không muốn lòng tham
Chen chúc vào dòng đời êm ả
Tôi không muốn mỗi người đi mỗi
ngả
- Quên đường về Đất mẹ-Quê
hương
-
- Tôi không muốn những vấn vương
Mất dần trong những con người xa xứ
- Tôi không muốn người ta đem quá khứ
Của hôm qua để kể tội hôm nay
-
Tôi không muốn ngày lại ngày
Cuộc đời trôi đi trong vô nghĩa
- Tôi không muốn người ta cười trong mai mỉa
- "Người Việt Nam! Ơi hỡi Việt Nam!"
- Có một điều tôi muốn duy nhất mà
thôi
Đó là đất nước tôi- Đất nước
tôi
- Không bao giờ có tiếng bom rơi
- Chỉ có tiếng trẻ thơ rộn rã tiếng cười
- Và mọi người nhìn lại, thương nhau
Hàn gắn những vết thương đau
- Của hôm qua để làm lại những
ngày sau
-
Tôi không muốn chiến tranh
Tôi không muốn đất nước tôi tan
tành đổ nát
- Tôi chỉ muốn mọi người hát chung câu hát
- "Thưa mẹ chúng con là Việt Nam"
-
- 03-10-03 Trần Minh
Hòa.
|