Đêm Buồn Tỉnh Lẻ
 
 
Buổi tối hôm nay trời còn mưa nhẹ
Nghe bước chân mình vọng vang rất khẽ
Trên mặt đường nhựa ướt sũng hàng me
Chỉ có bóng anh mờ tỏ bên hè
 
Hình như anh vẫn cứ còn đang nghe
Ở giữa không gian phố đêm quạnh qũe
Giọng nói em, cô giáo trường tỉnh lẻ
Đã mất mùa hè âm vọng tiếng ve
 
Bước mãi anh đi mòn hao tuổi trẻ
Tất bật cuộc đời ngàn muôn ngã rẽ
Bất chợt hôm qua một lần thăm ghé
Thành phố xưa giờ bỗng rất thân quen
 
Bởi suốt đoạn đường bên cạnh có em
Như thấy đêm đen rực rờ hoa đèn
Cắn sợi tơ mành con tằm bỏ kén
Nụ cười em nồng dịu ngọt ly kem
 
Anh lại ngồi đây quán khuya lặng lẽ
Bão rớt cơn mưa trĩu nỗi buồn tênh
Cứ thể coi em đêm này lỗi hẹn
Dù đã chia tay cuối nẻo đăng trình
 
VươngTrần TháiĐào
 
 
 
 
Cánh Điệp Vàng
 
 
Đã ngỡ tưởng chỉ có mỗi mình anh
Thấy trên đường phố những cánh điệp vàng
Rụng tả tơi giữa dòng xe qua lại
Như em, như anh bương trải cuộc đời
 
Cơn bão số năm cũng vừa kéo tới
Có để trận mưa nào rớt trong em
Có ướt tâm tư tựa đóa hoa mềm
Tan tác nổi trôi bên lề phố thị
 
Từng bước chân đi khỏi tuổi xuân thì
Em giữ được gì mùa hoa phượng đỏ
Đã thấy điêp vàng tàn phai trước ngõ
Anh ở bên này lạnh gío thu sang
 
Đâu phải chỉ là một chuyến đò ngang
Ngàn dặm quan sang đôi đàng cách trở
Chẳng hiểu bây giờ mùa thu bên nớ
Rụng cánh hoa vàng em nhớ thương ai ?
 
VươngTrần TháiĐào