Bài Gửi Em, Bên Kia Bờ Đại Dương!


Bài Gửi Em,
Bên Kia Bờ Đại Dương!

(Viết theo lời thư của Một Người!)


Em đã đi… xa biệt mù bóng dáng!
Bỏ lại đây, anh với những đọa đày
Cơn mưa buồn như nỗi nhớ quắt quay
Gió lạnh buốt như niềm yêu đan kín

Kỷ niệm cũ đã một thời câm nín!
Chợt ùa về cùng tất cả mùa thương
Tình yêu nào không có phút tơ vương?
Em yêu hỡi, bến bờ nào em có thấu?

Mưa còn rơi, gió từng cơn vần vũ!
Lá lìa cành có chiếc chắc còn xanh?
Em rời đi lấy mất nửa hồn anh
Như cánh lá nửa chừng đời tơi tã

Anh vẫn mong một ngày, như phép lạ!
Em chợt về như ngày cũ yêu thương
Cho lòng anh vơi bớt nỗi buồn vương
Cho lấp khuất từng cơn sầu vô vọng

Em dấu yêu, thời gian chưa ngưng đọng!
Để anh biết rằng em vẫn mịt mờ xa!
Phương trời nào em có còn thiết thả
Hay quên mất, một người nơi chốn cũ?

Đang còn yêu… mãi mãi vẫn còn yêu!
Người yêu dấu… !!!


(Để nhớ! Một thuở bên Người!)


Từ Tú Trinh