|
CÁI THẢM
Linh Bảo 1970
(Trích trong tuyển tập Mây Tần)
Hoa nằm ngửa mặt nh́n lên trần nhà. Những
bóng đèn nhỏ đủ màu – xanh, đỏ, vàng, hồng
– trên cây thông Nô en chợt tắt chợt sáng, chiếu le
lói, vừa âm u vừa linh động. Hoa mỉm cười
nh́n cây thông, thầm măn nguyện về sự may mắn
của ḿnh.
Cuộc sống đắt đỏ ở đây làm mọi
người quanh năm chạy theo tiền. Họ cố
làm cho thật nhiều tiền, để rồi mỗi
nguời dùng một cách khác nhau, kẻ để dành cho
tương lai tuổi già, người thích tiêu kỳ hết.
Theo thống kê th́ Hoa đang ở trong một thắng cảnh
du lịch, và cũng là nơi nghỉ mát của tất
cả những người cái ǵ cũng thừa, nhất
là tiền. Các tài tử điện ảnh, phần nhiều
có nhà nghỉ mát ở đây, nên vùng này đâm ra sang trọng
và đắt đỏ. Thế mà tai hại thay, Hoa lại
t́m được một việc làm ở đây.
Hoa c̣n nhớ rơ đêm Giáng Sinh đầu tiên, mới dọn
nhà đến, nàng xuống xe buưt với một đống
hành lư ngổn ngang. Năm ấy, nàng phải ăn lễ
Giáng Sinh với gia đ́nh một người bạn. Thế
nhưng lễ Giáng Sinh năm sau, Hoa đă có một cây
thông cho trẻ con hàng xóm sang chơi.
Trước ngày lễ vài tuần, người ta bắt
đầu lên núi chặt cây chở về bày la liệt
khắp nơi. Giá tiền tùy theo cây gầy g̣ hay mập
mạp, dáng tṛn đều sum sê hay ẻo lả yếu
đuối, cành ra chung quanh có đều không, và bề
cao của thân cây bao nhiêu. Năm ấy, sau khi đi xem
nhiều nơi để học hỏi, cuối cùng Hoa
đến vườn của một ông già cụt cả
hai chân. Oâng ngồi bên cạnh một cái xe nhỏ, giống
như xe của những người đánh “ gôn”
thường hay lái trên sân để đi theo quả
bóng, chỉ khác là xe cũ kỹ xấu xí và đặc
biệt điều khiển bằng tay, v́ ông què cả
hai chân.
Hoa bước vào vườn, len lỏi qua những cành
cây, với ư định t́m hiểu chơi mà thôi. Biết
thêm cái ǵ hay cái ấy mà! Qua mấy ngày lục lọi nhiều
nơi, Hoa đă biết đại khái loại cây ǵ,
h́nh dáng thế nào, lá cây, thân cây và bề cao ra sao, chỉ
thoáng nh́n Hoa có thể đoán cây ấy giá bao nhiêu tiền.
Ông già cụt chân chỉ ngồi một chỗ với
cái búa trong tay, một mớ đinh và một đống
ván trước mặt. Khách hàng đến mua phải tự
chọn cây đem đến cho ông xem. Ông cho biết bao
nhiêu tiền, nếu khách bằng ḷng, ông sẽ đóng một
cái giá chữ thập bằng gỗ dưới gốc
cho thân cây đứng.
Nhiều khách hàng đă bắt đầu chán nản v́
phải lôi cây trong những lùm cây to tướng, cao ngất,
xách đi lại măi. Khi chọn được cây
đem đến cho ông già, th́ giá tiền không vừa ư,
lại phải xách cây trả về chỗ cũ.
Hoa đứng xem, thấy vậy bèn giúp khách hàng chọn.
Khi đem cây đến hỏi ông già, th́ giá tiền quả
nhiên không sai bao nhiêu. Sau khi tất cả khách hàng đều
hài ḷng ra về, Hoa đến ngồi nghỉ bên cạnh
ông và bắt đầu hỏi thăm việc buôn bán làm
ăn.
Ông già cho Hoa biết những cây này phải chặt từ
những đồi, núi,hay vùng ương cây cách xa thành phố
hàng trăm dặm. Lắm khi cây cao hàng chục thước,
người ta phải trèo lên tận ngọn cây để
cắt, chở về bán sỉ từng xe. Người
buôn lại sẽ lựa loại cây xấu tốt, cao
thấp khác nhau để bán lẻ. Ông lại c̣n cho Hoa
biết ông là người Mễ, thành dân Mỹ từ hồi
bé, đă đi lính và cụt cả hai chân trong chiến
tranh Nam Bắc Triều Tiên. Hiện giờ, ông sống
bằng nghề dạy Thánh Kinh lớp Chủ Nhật
cho một nhà thờ. Mỗi năm ông thuê mảnh vườn
trống này, ngồi bán cây vào dip lễ Giáng Sinh, để
thêm vào quỹ giúp những người tàn tật. Mới
đây, ông bị mất trộm một hộp tất cả
tiền các nước, ông đă thu tập được
trong hai mươi năm. Không biết ai đă vào nhà ông
cạy tủ lấy mất, trong khi ông đi vắng.
Ông vừa kể vừa chùi hai ḍng nước mắt chảy
dài trên má.
• Cô xem, hai mươi năm trời sống độc
thân, tôi đă bỏ ra tất cả số tiền làm việc
dành dụm được để thu tập. Vừa
là nguồn vui vừa đầu tư. Ra khỏi quân
đội th́ què cả hai chân, và suốt bao nhiêu năm
què quặt, góp công bán cây Nô-en, chia lời được
bao nhiêu, tôi trút tất cả tiền vào đấy. Thế
mà không biết đứa nào nỡ nhẫn tâm . . .
Ông nghẹn ngào nói không dứt lời. Sau đó, ông bán
cho Hoa một cây khá đẹp với giá vừa phải.
Ông lại c̣n dạy cho Hoa chắp mấy cành nhỏ vào
chỗ thưa, nên trông cân đối không kém ǵ một
cây đắt tiền.
Nô-en năm nay, Hoa lại đến khu vườn
cũ, và nàng vui mừng thấy ông già cụt chân vẫn
c̣n ở đấy. Trái hẳn với năm ngoái chỉ
một ḿnh, năm nay ông có một đám trẻ con t́nh
nguyện giúp ông tiếp khách, chọn cây. Và cây cũng
được chia loại đề giá sẵn nên kẻ
mua người bán đều không vất vả . Chờ
một lúc mọi người về hết, Hoa mới
đến gần chào hỏi:
• Chào ông, may quá, ông vẫn c̣n dọn hàng ở đây!
Ông già chào lại có vẻ ngỡ ngàng:
• Chào cô. Cô muốn mua cây phải không?
• Vâng, ông c̣n nhớ không, năm ngoái, ông dạy cho tôi chắp
cây đẹp lắm mà! Cảnh sát đă t́m ra ai ăn cắp
hộp tiền các nước của ông chưa?
Ông già nh́n Hoa một lúc, rồi như chợt nhớ ra:
• À, cô đấy à? Cô vẫn c̣n nhớ đến chuyện
ấy. Chưa cô ạ.
• Sao? Vẫn chưa t́m ra ? Một năm trời mà vẫn
không t́m ra manh mối? Thế ông đành chịu mất
à?
Ông già có vẻ cảm động:
• Th́ biết làm sao được!
• Ông vẫn c̣n dạy lớp Thánh Kinh Chủ Nhật
đấy chứ?
Ông già gật đầu:
• Đời tôi cô bảo c̣n có ǵ thay đổi
được nữa!
Chuyện tṛ một lúc xong, Hoa chọn một cây khá cao hỏi:
• Cây này bao nhiêu tiền hở ông? Góc này hơi thiếu
cành, nhưng tôi quay nó vào sát tường, như thế
càng tiện, v́ lợi chỗ.
• Cây này to quá, cô làm sao vác nổi lên xuống xe! Đáng lẽ
cô phải để chồng cô đi mua cây mới phải.
Hoa đùa:
• Nếu thế, chắc tôi phải bỏ ư định
mua cây.
Ông già ngạc nhiên:
• Người tử tế, dễ thương, lại
có ḷng tốt với người tàn tật như cô mà .
. . Đời thật có lắm chuyện lạ!
Hoa chỉ cười:
• Ông cứ tiếp tục sống lâu, c̣n thấy nhiều
chuyện lạ hơn nữa!
Ông già lắc đầu tỏ vẻ hoài nghi, nhưng
cũng cười:
• Tôi tính rẻ cô cây này. Tôi chỉ ăn lời vào những
cây thực hoàn toàn thôi.
Đem cây về nhà, Hoa đặt phía thưa cành áp vào
tường để khỏi chiếm một khoảng
to rộng, thực vừa với cái pḥng khách bé nhỏ.
Trang hoàng cho cây xong, Hoa tắt hết đèn lớn, ánh
đèn ngũ sắc le lói của cây Nô-en chiếu lên những
giải giây kim ngân sáng lóng lánh, lại thêm những bụi
tuyết giả trắng phơi phới, trông như một
cảnh thần tiên.
Hoa nằm dài xuống sàn, ghếch chân lên cao, mắt nh́n
trần nhà, lim dim mơ mộng. Lúc chiều, nàng đến
thăm Châu, một cô bạn gái Hàn quốc đă đi
hai phần ba đường đời. Châu thích thu tập
búp bê, và nhân số đă lên đến mấy chục
con. Nhà cô cũng chật, nên khi thấy tất cả những
nơi nào có thể để đồ đạc đều
được dùng cả rồi, Châu bèn nảy ra ư kiến
lợi dụng cái trần nhà. Phải, cái trần nhà
cũng là một khoảng trống, lại rộng mênh
mông nữa, tại sao không dùng nó? Khi mà trên mặt đất
nhà cửa nằm sát cạnh nhau, vẫn không đủ
chỗ, đến nỗi phải dùng đến khoảng
trống của không gian – xây nằm chồng chất lên
nhau cao ngất ngưởng – th́ Châu c̣n đợi ǵ mà
không dùng cái trần nhà? Châu rất bằng ḷng sáng kiến
của ḿnh. Nàng đóng một loạt đinh vít lên trần
và treo cổ tất cả đám búp bê lên. Ban đầu,
mỗi khi đèn lớn đă tắt, chỉ c̣n ngọn
đèn đêm lờ mờ, bóng đàn búp bê bị treo cổ
lỏng dỏng in trên vách tường trông thật kinh
khủng. Dần dần, Châu nh́n quen mắt, không thấy
sợ hăi nữa, trái lại, nàng đâm nghiện nh́n
đám búp bê bị treo.
Lúc chiều, Hoa đă nằm nh́n búp bê với Châu suốt
buổi. Câu chuyện đi lần đến chỗ
thân mật, Hoa hỏi:
• Ngày xưa, chết mấy trăm hở chị?
Châu ngơ ngác:
• Chết mấy trăm ǵ cơ? Tôi có giết ai đâu!
• Chết đây là chết mê chết mệt ấy mà! Chị
đẹp thế kia!
• Nếu thế th́ nạn nhân chỉ bằng đám búp
bê trên trần. Chưa đến mấy trăm. Mỗi
con đại diện cho một chàng si t́nh, một kẻ
không thuốc màsay, tự ư muốn chết chứ nào có
ai bắt đâu.
Hoa nh́n lên trần: những con búp bê rung rinh, áo quần
đầy màu sắc rắc rối lẫn lộn, không
thể đếm được. Nàng giơ tay vẫy
vẫy, nói:” Chào quí vị”.
Qua những mẩu chuyện Châu kể, Hoa thấy cuộc
sống của Châu thực là sôi nổi, linh động.
Nhưng dù sao, giờ đây, tất cả những nhân
vật chính cũng như phụ, đều bị treo
cổ hết.
Hoa mỉm cười nh́n lên trần nhà ḿnh, rồi
nghĩ đến đám búp bê ở nhà Châu, nhớ đến
từng cái bóng xiêu xiêu chiếu lên tường. Giờ
đây, ánh đèn ngũ sắc trên cây thông tắt đỏ
chập chờn, cũng chiếu một vài h́nh ảnh
lên trần: h́nh thiên thần có đôi cánh x̣e sau lưng,
đứng trên chóp cây, lung linh như muốn bay bổng.
Hoa bỗng giật ḿnh, chớp mắt, định thần
nh́n lại kỹ hơn. Trong chốc lát, cả cái trần
nhà, mới cách đây mấy phút c̣n trống trải trắng
tinh, bỗng dưng chập chờn đầy cả
búp bê. Đàn ông, đàn bà, áo dài, áo ngắn, đủ các
màu sắc, dáng điệu như thật. Hoa không c̣n bé
thơ để tin vào ông già Nô-en, nhưng không phải
là ông th́ c̣n ai làm được phép lạ trên đời
này?
Những màu áo, kiểu áo và dáng điệu của
đám búp bê càng ngày càng gần. Nét mặt chúng từ lờ
mờ mông lung, đă biến thành sâu đậm, quen quen.
Dần dần tất cả hiện rơ rệt từng
khoé mắt nụ cười của các bạn cùng sở.
Hoa lắc đầu tự bảo:
• Không có lẽ. Tại sao lại giống như thế
nhỉ?
Đám búp bê lắc lư, đưa đẩy chập
chờn, không nói ǵ nhưng cử chỉ và nét mặt
càng nh́n lâu càng sống động.
Ḱa trông ai giống hệt ông Nam. Ông là một người
rất đặc biệt. Chưa ai trông thấy ông ấy
buồn hay giận bao giờ. Ông lúc nào cũng khôi hài,
t́m tất cả mọi dịp để nói đùa.
Ngoài ra, ông c̣n một điểm đặc biệt nữa
là ông có thể “ chợp mắt” bất cứ lúc nào, dù
chỉ ø mười phút rỗi ở bàn giấy, hay vài
phút trong buổi khai hội. Nếu ông không có việc ǵ
cần phải làm, th́ người ta sẽ thấy ông
mang kính râm, ngồi chống tay vào cằm, rồi lâu lâu
để rơi một cánh tay hay một chân, đánh
th́nh một cái. Ông giật ḿnh tỉnh dậy, ngơ
ngác nh́n mọi người và vội vàng tuyên bố: “Tôi
đồng ư. Tôi đồng ư”.
Ai cũng biết ông vừa ngủ gục, nên cười
vang lên và nh́n ông với một đôi mắt bao dung. Ông
đă trên ba mươi tuổi nhưng vẫn c̣n độc
thân. Các bạn ông đều biết, con người
trong mộng của ông phải là một cô trẻ đẹp
và có bằng cấp cao, chỉ phiền một điều,
các cô có cảm t́nh với ông và sẵn ḷng sửa trắp
nâng khăn cho ông th́ phần nhiều có vấn đề.
Ví dụ: không có bằng cấp cao th́ ông không le với bạn
được, tuổi bằng ông hay lớn hơn
đôi chút, th́ ông sợ sau này đẻ khó, cô không đẹp
lắm, th́ chả bơ công làm nô lệ . v. .v ..
Không ai nỡ cười ông, v́ đó là thế gian
thường t́nh : ai cũng mơ ước sự hoàn
thiện. Điểm đặc biệt là không ai giận
ông được, v́ ông chưa bao giờ làm mất ḷng
ai cả. Nếu có phải căi nhau, ông nhường lời
và kiên nhẫn như một người tu hành.
Người bên cạnh ông là ông Lê. Ông có rất nhiều
cảm t́nh với tiền, và cũng thạo cách buôn bán
kinh doanh cho tiền bạc sinh sôi nẩy nở.
Ông mở miệng ra, bao giờ cũng nói đùa về
tiền. Khi ông có một món ǵ lạ mới mua, có ai muốn
xem, ông hỏi trả ông bao nhiêu tiền để
được xem. Nếu ông đi đâu, tiện
đường, ai nhờ ông làm một việc ǵ, ông
cho biết ông mất bao nhiêu tiền xăng để
đi từ đây đến đó. Tuy ai cũng biết
là nói đùa, nhưng dù đùa, tiền bao giờ cũng
đóng vai chính trong đầu óc của ông.
Một hôm, ông băn khoăn đến nói với Hoa:
• Chị ơi, bây giờ tôi ao ước một chuyện
này quá, chị ạ.
Tưởng có việc ǵ quan trọng, Hoa sốt sắng
hỏi:
• Việc ǵ thế hở anh? Tôi có thể giúp anh
được không?
• Tôi không biết, nhưng tôi ao ước có năm ngàn.
• Anh cần năm ngàn có chuyện ǵ gấp vậy? Có
quan trọng lắm không?
• Tôi chỉ muốn có để thêm vào nhà băng thôi,
cho chẵn.
Hoa phá lên cười:
• Tưởng chuyện ǵ quan trọng! Không phải cần
để chữa bệnh, trả nợ, đóng thuế,
cũng không phải để mua nhà, mua xe, cưới vợ,
tậu ruộng. Hóa ra chỉ cần để thêm vào
nhà băng, cho chẵn. Sao anh không ao ước có chín
trăm ngàn có hơn không? Cho nó bơ công ao ước một
thể!
Quay lưng lại với Lê là cô Nga. Cô có nụ cười
khá xinh. Khi mọi người chưa có dịp hiểu
cô th́ quí mến cô, nhưng sau khi nói chuyện, hay có ư kiến
bất đồng cần phải bàn căi, th́ ḷng họ vẫn
quí cô, nhưng “ kính nhi viễn chi” kính mà xa ra, càng xa càng tốt.
Lư do là khi cô bắt chuyện với một người
nào rồi, th́ người ấy chỉ đành chết
đứng chết ngồi đấy mà nghe. Dù là câu
chuyện xă giao rất thuận ḥa, hay là có vấn đề
cần phải tranh luận, người nói bao giờ
cũng chỉ là cô. Khi cô đă nói, th́ không ai có thể
chen vào nửa chữ, dù chỉ để chấm câu.
Ngoài cái tài nói thao thao bất tuyệt, cô c̣n có tài nhớ
lâu. V́ trí nhớ đáng phục này không có chỗ dùng xứng
đáng, nên cô chỉ xài vặt. Thỉnh thoảng cô nhắc
lại một chuyện cũ, một câu nói của
người khác từ mấy năm trước, một
buổi hội họp trong ấy có những ai, người
nào ngồi ở đâu, cạnh ai, đă nói những câu
ǵ, đă có những cử chỉ như thế nào. Cô
hay nhắc lại một việc làm sơ ư của
người khác, mà bụi thời gian đă phủ mờ,
đă được xếp vào lịch sử.
Một lư do nữa khiến mọi người không dám
chuyện tṛ với cô, là sợ lỡ sơ ư nói một
chữ ǵ không suy nghĩ kỹ, cô bắt lỗi th́ chết.
Cô có tài đặc biệt bẻ một chữ ra làm
chín làm mười, phê b́nh, phân tích chữ ấy, rồi
mắng cho người kia một trận. Ví dụ, một
hôm có ông bạn đang lên cơn vui đùa với người
khác, ông nói rằng: “ Tôi nói thế, nghĩa là . . .” . Mặc
dầu ông không nói với cô, nhưng v́ có cô ở đấy,
nên cô thấy ḷng tự ái bị xúc phạm. Cô chụp
chữ “ nghĩa là “ để mắng ông kia một hồi:
• Ở đây chẳng có ai ngu cả! Anh tưởng
người ta không hiểu hay sao mà phải cắt
nghĩa. Nghĩa là thế này, nghĩa là thế nọ,
thế là nghĩa lư ǵ?
Cứ thế ,cô giận dữ nhắc đi nhắc lại
không ngừng.
Một hôm, Hoa đă dại dột nói với cô:
• Đây là bản thảo bài thi cuối tuần của
lớp chị, nếu chị muốn sửa đổi
lại chỗ nào, tôi sẽ viết lại.
Chỉ có thế, mà cô đùng đùng nổi giận, mắng
ngay:
• Tôi không “ muốn” ǵ cả! Đúng việc thế nào
th́ tôi làm thế ấy. “ Muốn” là nghĩa lư ǵ? Sao lại
“ muốn” thế này, “ muốn “ thế nọ? Tôi chỉ
làm việc đàng hoàng thôi, “ muốn” thế nào
được! . . .
Hoa sợ hết hồn hết vía, chạy sang pḥng khác
lánh nạn, để ḿnh cô ngồi đay nghiến chữ
“ muốn” suốt buổi, rồi nghe lấy một
ḿnh.
Từ đấy, Hoa t́m ra chân lư: lắm khi ḿnh giúp bạn
hay chiều bạn, lại rước lấy họa
vào thân. Lần sau, bố sống dậy bảo, cũng
không dám hở môi.
Trong những buổi họp có nhiều vấn đề
phải bàn căi, cô không bao giờ đứng lên phát biểu
ư ḿnh. Nếu cô muốn nói ǵ, cô chỉ th́ thầm với
người bên cạnh, rồi thúc giục họ nói
lên, và cô chỉ ngồi chờ xem hiệu quả. Nếu
cô thấy mọi người không đồng y ù, cô lại
cũng có thể th́ thầm đưa ra những đề
nghị trái với những ǵ ø chính cô vừa “ quân
sư” cho người khác lúc năy.
Bên tay phải cô là một cô rất lạ, phần xinh xắn
không kém, phần học vấn cũng tương
đương, nhưng trái hẳn với cô Nga, cô
Tường không bao giờ mở miệng nói với ai
một câu ǵ cả.
Trong văn pḥng, mọi người để bàn quay mặt
vào nhau, th́ cô dọn ngược bàn lại, nh́n vào tường,
quay lưng ra mọi người. Sách vở, ngăn kéo
của cô bày biện rất thứ tự, cẩn thận,
và tất cả đều khóa kỹ. Sau nhiều
năm làm việc cùng nhau, chưa ai được cô mời
về nhà, cô cũng không bao giờ thăm viếng ai, trừ
một người bạn trai độc nhất của
cô.
Tính cô rất cẩn thận: không những cô giữ tất
cả các giấy tờ, báo cáo, sổ sách riêng về
công việc của cô, mà c̣n giữ cả những giấy
tờ về công việc của người khác nữa.
Lúc rảnh, cô tỉ mỉ điều tra bảng giờ
của mọi người: mỗi tuần nguời nào
dạy bao nhiêu giờ ø, làm bao nhiêu bài thi và dạy bao
nhiêu giờ phụ ïtrội .. . để xem Xếp chia
việc có công b́nh không. Trong những buổi hội họp,
cô biên chép liên miên từng câu, từng chữ của bất
cứ người nào đă nói ra, cũng để
nghiên cứu xem có ai nói ǵ sơ suất không.
V́ tính cô không thích làm phiền ai và cũng không thích ai làm
phiền cô, nên đối với mọi người, cô
chỉ là một cái bóng. Cái bóng trông có vẻ hờ hững,
lặng lẽ, nhưng vẫn luôn luôn theo sát từng
bước chân, từng cử động của mọi
người. Nếu tính cô dễ dăi hơn, chắc các bạn
chung quanh có thể đùa cợt một chút về
đám cưới tương lai của anh Tài, nhưng
cô không cho phép ai thân đến độ nói đùa với
cô được cả.
Anh Tài đứng ngay cạnh cô như lúc nào cũng sẵn
sàng để che chở, bảo hộ, bầu bạn.
Tính anh Tài cũng cẩn thận không kém ǵ cô. Anh chỉ
khác hẳn cô một điểm: hay chào hỏi mọi
người và đối đăi với ai cũng rất
lịch sự, nhă nhặn. Nhưng coi chừng, nếu
ai gặp anh mà tâm hồn c̣n ở trên mây, không trông thấy
anh để chào trả th́ chết với anh ngay. Anh sẽ
nhắc lại măi, anh đay nghiến nhẹ nhàng mà rất
đau. Người bị trách xin lỗi đi xin lỗi
lại hàng chục lần, nhưng h́nh như góp cả
hai ḍng sông Hồng Hà và Cửu Long lại cũng không
đủ nước để rửa sạch cái lỗi
ấy.
Có người đánh bạo hỏi đùa anh Tài bao giờ
cưới vợ, anh đáp bằng một bài học về
cách xử thế ở đời và hạnh phúc hôn nhân.
Bài học có thể dài vài tiếng đồng hồ, mà
tóm tắt đại ư là: muốn hạnh phúc hôn nhân, hai
người phải có đủ thời gian để
t́m hiểu nhau về tất cả mọi phương
diện.
Hết năm này sang năm khác, những cặp t́nh nhân
t́m hiểu nhau chóng hơn đều làm lễ cưới
và trẻ con lần lượt ra đời, người
ta vẫn thấy anh Tài sáng đón tối đưa cô
Tường đi làm, vẫn kiên nhẫn, vui vẻ dịu
dàng, nhưng không ai cảm thấy một ngày vui mừng
sắp đến.
Anh chàng Ba gầy bé trong góc pḥng. Anh thích căi, mê căi: bất
cứ một việc nhỏ đến thế nào, anh
cũng xoay ra căi nhau cho bằng được. Anh bướng
vô cùng, nên ai đă căi nhau với anh một lần là phát
khùng luôn và cũng tránh không dám khơi dậy cái “nguồn
căi” của anh nữa.
Anh đă học xong nhưng không muốn về nước
v́ đến tuổi đi lính, sợ phải chết bất
đắc kỳ tử. Anh ở lại Mỹ, mà vào quốc
tịch Mỹ th́ có thể lại bị gởi sang chiến
trường Việt Nam, không chắc được chết
già, v́ thế anh đành giữ giấy thông hành ngoại
quốc, mỗi sáu tháng phải xin chiếu khán mới,
và mỗi lần như thế, người quen lại
nghe anh chửi ầm lên v́ phải trả vài đô la thuế
lưu trú một kỳ. V́ ghét bổn phận nên anh tránh
không chịu làm công dân. Không ai biết làm thế nào để
chiều ḷng anh được.
Bên cạnh anh Ba là Tân. Anh này cũng đă học xong và
cũng không về nước v́ cùng một lư do. Thân h́nh
cao gầy, nước da trắng xanh như chưa bao
giờ được ra nắng gió. Không biết anh tự
đặt giá trị của ḿnh như thế nào, mà mỗi
lúc nghe ai nhắc đến một bà hay cô nào là anh lắc
đầu lia lịa và xua tay như xua ruồi bảo:
• Tôi không quen bà ấy. Tôi cũng không biết cô ấy
bao giờ cả!
Một hôm, anh có bà bạn lớn tuổi, từ xa mới
dọn đến, chưa có xe đi làm. Bà v́ ở cùng
đường với anh, định quá giang xe anh
đi làm vài buổi đầu . Anh hoảng hốt từ
chối, dẫy nẫy lên:
• Chết chưa! Sao lại nhờ tôi? Tôi chỉ quen với
bà chứ có thân đâu! Tôi sắp cưới vợ rồi
cơ mà!
Kể ra, bà bạn vốn là bạn của mẹ anh ,
nhưng không hiểu anh có bệnh ǵ mà luôn luôn lo sợ,
suốt ngày đêm chỉ tưởng tượng là tất
cả các bà các cô đều đổ xô vào tán anh, mê anh
hay sao không biết. Thực ra, nếu anh có cơ hội
nghe lời các cô tả anh, th́ anh sẽ khỏi bệnh
ngay tức khắc:
• Hừ, thằng cha ấy th́ quí hóa ǵ? Người gầy
c̣m, mỏng le mỏng lét, như đồng hồ Omega,
mặt xanh lè như đồ đói cơm. Học hành
cũng chả hơn ai. Kẹo một cây mà cứ làm
như ta đây là ông thánh ông tướng, hay là hào hoa
phong nhă lắm!
Sau lưng anh là bà Phàn Nàn. Bà có tên rất đẹp,
nhưng v́ tính bà hay phàn nàn quá, nên mới có biệt hiệu
ấy. Mỗi lần mở miệng ra, bà chỉ phàn
nàn chứ không hề khen ngợi ai, hay nói tốt về
một người nào,một việc ǵ bao giờ cả.
Có thể là nếu trời đẹp, bà cũng phàn nàn
là tại sao trời đẹp mà không được
đi chơi. Cố nhiên, nếu trời xấu th́ bà có
quyền phàn nàn rồi.
Ngày thường, bà không hay chuyện tṛ ǵ với Hoa,
nhưng một hôm bà bỗng dưng mời Hoa lại
nhà chơi. Vốn quí hóa t́nh bạn lúc nào cũng xa vời
như sao trên trời, Hoa cảm động vô cùng. Hoa
c̣n đang bận chưa đến thăm bà, th́ ngay thứ
hai sau, Hoa đang đi ngoài hành lang, bà gọi giựt lại:
• Chị Hoa! Tại sao tôi chờ măi không thấy chị
đến? Chị có muốn cắt tóc không?
Hoa ngạc nhiên trả lời:
• Xin lỗi chị, cuối tuần vừa rồi tôi bận.
Nhưng tại sao chị lại hỏi tôi có muốn cắt
tóc không? Chị định cắt và uốn hộ tôi
đấy à?
Bà dững dưng trả lời:
• Không. Tôi hỏi v́ thấy mớ tóc dài của chị
óng mướt, đen và đẹp quá. Tôi muốn lấy
nó làm tóc độn!
Bây giờ Hoa mới hiểu tại sao bà mời Hoa
đến chơi. Sau khi thấy Hoa không chịu vác tóc
đến cho bà cắt làm tóc độn, bà giận và
không thèm chào hỏi Hoa nữa!
Cô nàng đứng chính giữa đám đông là cô Sâm. Cô
không đẹp lắm, nhưng cô rất có duyên. Tính cô bặt
thiệp vui vẻ, hiểu rộng và chịu khó nói tất
cả những ǵ cô biết hay chưa biết nhưng
cô đoán và suy luận ra.
Cô rất thích làm trọng tâm của cuộc đàm thoại,
nên nếu có hai người th́ cô là người nói, ba
người, cô là người nói, mà dù có năm bảy
người hay cả đám đông, cô cũng là người
độc nhất nói. Bất cứ lúc nào cô cũng có
thể thao thao bất tuyệt, nói một cách say sưa,
làm cho không ai nỡ cắt lời cô. Thực ra, dù có ai
muốn cũng không chen vào được nửa lời.
Nhưng vấn đề quan trọng không phải ở
chỗ cô nói nhiều với bạn cô, mà cô c̣n giành nói với
bạn của người khác nữa, kể cả những
người cô mới gặp lần đầu.
Nhiều người không thích tính độc chiếm của
cô Sâm nên ít ai đi chung với cô. Họ sợ gặp phải
bạn hay bồ của ḿnh, v́ có cô ở đấy, phải
giới thiệu cô theo phép lịch sự, sau phút chào hỏi,
họ sẽ biến thành h́nh nộm ngồi im lặng
nghe cô Sâm nói chuyện suốt buổi với bạn của
họ..
Ḱa ông “ dĩ ḥa vi quí”: việc ǵ ông cũng xử ḥa, và
mặc dầu địa vị của ông cao hơn, ông
chiều và nhịn tất cả mọi nguời, kể
cả những người vô lễ với ông, để
cho công việc được trôi chảy êm đẹp.
Ḱa ông giáo chủ của chủ nghĩa “ Ba Không”.
Nghĩa là không nói, không nghe, không cần. Ông xướng
ra chủ trương này và triệt để thực
hành theo đúng tôn chỉ. Ai làm ǵ đúng hay sai cũng mặc.
Châm ngôn của ông là: “ Cố gắng làm ǵ! Làm việc giỏi
cũng ngần ấy luơng!”
Ḱa ông . . .
Ḱa bà . . ḱa cô . . .
Những con búp bê này, có đám quây quần xúm xít lại với
nhau, có đám quay lưng sấp mặt, có đám như
chào hỏi mà tâm hồn để đâu đâu, có khi
đụng nhau, ánh mắt hững hờ như nh́n cái cột
đèn.
Aùnh sáng chập chờn, bóng người di động
sao mà nhiều thế! Tất cả những nét quen thuộc
đều gom đủ. Mỗi người mỗi vẻ,
ai cũng có điểm đặc sắc nổi bật
hẳn lên.
Và trong đám búp bê đồng hương ấy, con búp
bê Hoa thấy bơ vơ lạc lơng, thấy xa lạ
hơn cả những khi sống giữa nơi chỉ
có toàn người ngoại quốc. Giá có một người
bạn thân nào tâm sự được, chắc Hoa sẽ
đem niềm thắc mắc của ḿnh ra hỏi:” Có
bao nhiêu người Việt tha hương thấy cô
đơn ở giữa những người đồng
hương của ḿnh?” Nhưng trong đám búp bê kia, Hoa
cũng chỉ là con búp bê nhỏ, ch́m lẫn vào giữa
đám lưng người, Hoa c̣n biết hỏi ai ?
Nhớ lại hôm tiễn Trâm, em gái Hoa, lên máy bay về
nước, cảnh tiễn đưa c̣n rơ như mới
xảy ra hôm qua.
Khi nghe tin Trâm sẽ đến thăm và ở lại
độ mười ngày, Hoa định thuê căn nhà
khác và đổi chiếc xe khác khá hơn để
đón tiếp em. Suốt tháng, ngoài giờ làm việc,
Hoa đi khắp nơi trong thành phố t́m nhà và đọc
báo t́m xe, xem xe. Có người cho rằng nhà và xe cũng
như vợ chồng, phải có duyên số mới gặp.
Ngày Trâm đến gần thêm mà cái xe và cái nhà duyên nợ
vẫn c̣n chưa t́m thấy ở đâu cả. Hoa nhất
định ít ra nàng phải có một cái ǵ đặc biệt,
phải có một sự đổi mới nào để
đón tiếp em.
Sau khi suy nghĩ và chọn lựa măi, Hoa mua một bộ
thảm để trong pḥng tắm. Bộ thảm mầu
vàng đậm hơi ngả sang đỏ, màu đang thịnh
hành nhất. Tấm thảm trải ngay dưới chân,
trước bồn tắm, như thế, lúc Trâm đi
chân không vào pḥng tắm, sẽ thấy êm dịu dưới
bàn chân. bộ thảm dày và đắt tiền, từ
lâu Hoa vẫn chú ư nhưng không nghĩ đến mua, bây
giờ nhân dịp có Trâm, Hoa nhắm mắt trả tiền
không ngần ngại.
Ngày Trâm đến, hai chị em như quên tất cả
mọi người ở trên đời. Ngoài những
cuộc đi chơi quanh quẩn Hoa cố gắng tổ
chức, Trâm không ao ước, kèo nài hay ṿi vĩnh đi
những nơi quá xa, quá khó khăn cho Hoa. H́nh như sự
sung sướng được gặp nhau tràn ngập
trong ḷng, nên hai chị em coi thường tất cả.
Đến cả tấm thảm dày, đắt tiền
và êm như mơ, Hoa đặc biệt mua cho em dùng, Trâm
cũng không hề để ư đến. Trâm đi chân
không khắp nơi trong nhà, Trâm tưới cây, tưới
hoa trong vườn, Trâm dạo đàn và ca hát. Ngoài ra, hai
chị em đêm nào cũng nói chuyện măi đến
khuya, chẳng ai muốn ngủ.
Mỗi sáng, khi Trâm từ trong bồn nước bước
ra, chân nàng có thấy êm dịu khi đặt lên thảm
không, Hoa không biết, chỉ thấy Trâm tự nhiên, hớn
hở, măn nguyện, cất tiếng cười vang, hát
vang lên một cách vô tư. Trâm không phê b́nh, phàn nàn hay giận
dỗi. Trâm chỉ hồn nhiên, vui mừng hưởng
thụ hiện tại, chị em gặp nhau sau nhiều
năm xa cách.
Bỗng dưng Hoa chợt hiểu. Trong chốc lát, nàng
t́m ra sự thiếu ḥa hợp, sự vắng lạnh
cô đơn của đám búp bê trên trần. Th́ ra chúng nó
chỉ là những con búp bê, chúng nó không có t́nh, không có ḷng,
không có trái tim. Tâm hồn trống rỗng như thế
th́ c̣n thân thương với nhau thế nào được!
Người có ḷng, biến sa mạc thành một cảnh
thần tiên, và trái lại, kẻ vô t́nh, dù ở chốn
thần tiên như đi một ḿnh trên sa mạc. Bây giờ
Hoa hiểu tại sao Trâm không để ư đến tấm
thảm mới của nàng. Trâm đến thăm chị
v́ chị, chứ có phải v́ vật ǵ khác đâu! Dù Hoa
có tấm thảm đẹp hay không cũng thế thôi,
sự sung sướng được gặp nhau của
hai chị em không hề tăng hay giảm. Dù Hoa ở
nhà tranh vách đất, hay pḥng tắm chỉ có cái lu
nước và gáo dừa với nền gạch thô lạnh,
như cảnh nghèo khổ ở quê nhà. Dù chiếc xe
cũ kỹ chạy lên dốc ́ ạch không muốn nổi,
Hoa tin rằng Trâm cũng không bớt vui mừng sung
sướng khi chị em gặp nhau.
Những ư nghĩ vui về em làm Hoa liên tưởng
đến những người bạn ḥa nhă, lịch
thiệp, cao thượng, phóng khoáng, nàng từng gặp
trong đời, những sự giúp đỡ nhau nho nhỏ
nhưng chứa đầy t́nh cảm.
Lúc Hoa ốm mấy ngày liền không thể đứng
lớp, một buổi sáng đi bác sĩ về, thấy
có một giỏ đồ ăn của Phượng
để trước cửa: nào sữa tươi, rau
quả . . Phượng đoán là Hoa không đi chợ
được nên đă mua hộ nàng.
Những hôm cô bạn đi Cựu Kim Sơn về, xách
hộ một chai nước mắm hay một gói bánh phở,
dù người mua giùm không tốn của, nhưng cũng
mất công, lại c̣n tấm ḷng đă nghĩ đến,
thực là vô giá.
Bà Hảo có người biếu một ít rau muống chở
từ Hạ Uy Di đến, sợ rau héo mất, nửa
đêm gọi cửa đem đến cho Hoa một nửa,
bắt phải ăn ngay để nhớ mùi vị quê
hương.
Lúc Hoa có việc về giấy tờ, cần người
giúp, có những bạn đă bỏ nửa ngày để
đi làm cái việc vác ngà voi, không ngần ngại chút
nào.
Nếu mỗi kỷ niệm ấy được xem
như một bông hoa, th́ bây giờ trong tay Hoa có cả một
bó hoa quí, hương thơm ngào ngạt.
Bỗng dưng Hoa không c̣n thấy bơ vơ nữa.
Nàng lặng người lắng nghe niềm vui tràn ngập
trong thương yêu. Các v́ sao vàng bạc vẫn lấp
lánh trong ánh đèn ấm áp trên cây Nô-en. Nh́n lại đám
người mông lung trên trần, Hoa tin rằng một số
lớn cũng c̣n có t́nh cảm. Chỉ phải t́nh cảm
ấy bị chôn cất sâu kín lâu năm quá không hề
được khai thác, nên người ta chỉ thấy
những nét lạnh lùng bao phủ bên ngoài. Mà t́nh cảm
th́ cũng như vườn cây, muốn cho xanh tốt,
phải săn sóc chăm tưới, nó mới khai hoa kết
quả.
Hoa tưởng tượng năm sau, nếu cuộc sống
không có ǵ thay đổi xê dịch đi đâu, nàng c̣n trở
lại vườn cũ, chắc không phải là chỉ
để mua một cây thông rẻ tiền, nhưng c̣n
để thăm ông già cụt chân, xem ông c̣n mạnh khỏe
không.
LINH BẢO
|