CON CHUỘT
Linh Bảo ( Monterey 1969)

Nếu câu “ chuột sa chĩnh gạo” là để tả sự sung sướng giàu sang bất ngờ của loài người, th́ có khi lại đúng vào hoàn cảnh của bé chuột. Không hiểu nhằm giờ Hoàng đạo may mắn nào đó, một con chuột Nhắt tí hon đă lọt được vào nhà bà B́nh. Hôm ấy trời nóng, mấy người khách đàn ông hút thuốc lá thả khói mênh mông đầy nhà. Lúc khách ra về bà B́nh phải mở cửa lớn một lúc lâu, để gió vào lọc không khí trong nhà cho hết mùi khói thuốc. Những lúc khác, nếu cần thoáng, bà chỉ mở cửa sổ. Các cửa này đều có lưới, chỉ gió ra vào được, ngoài ra, một con phù du cũng không lọt.
Hôm ấy, Nhắt đang lang thang t́m nơi định cư sau mấy ngày lưu lạc từ vườn này sang vườn khác. Vườn nào cũng có hoa có cỏ. Hoa thơm ngát đến mê ly, và cỏ xanh mơn mởn, cắt đều như một tấm thảm. Phong cảnh đẹp đến như thế, chỉ phải cái tội là thùng rác nhà nào cũng chắc chắn, và có nắp đậy kín đến nỗi mùi thơm quen thuộc của rác cũng không bay ra được.
Đấy là ngoài vườn, c̣n trong nhà th́ cửa lớn lúc nào cũng đóng chặt, tường cứng như đá, cửa sổ có màn lưới bao kỹ. Cũng có lần nó vào được một vài nhà, nhưng nhà nào cũng giống nhau, cứ sạch bóng cả lên.
Trong bếp, những ǵ ăn được, người ta đều bỏ vào hộp đậy kín. Thức ăn thừa cho vào tủ lạnh, cặn bă xay vụn theo nước chảy ra cống. Như thế th́ c̣n sống làm sao được. . . Bây giờ Nhắt mới biết, th́ ra ở đời không có ǵ tuyệt đối cả. Nhà như thế, vườn như thế, ai cũng khen là đẹp, là sang trọng, nhưng trong con mắt của Nhắt th́ thực đúng là thế giới của đói và chết.
Đă có lần Nhắt thấy oán giận mà không biết oán giận ai. Cả gia đ́nh nó, mới cách đây không lâu, c̣n đang sống yên lành trong một gian nhà gỗ cũ kỹ, nhưng rất ấm no đầy đủ. Căn nhà èo ọp gần sập , mái thủng, vách long lở, cột lung lay, nền đổ nát. Căn nhà, ai trông thấy cũng e sợ xa lánh. Thế nhưng nơi ấy ấy chính là Thiên đường của gia đ́nh Nhắt. Gỗ mềm dễ gặm, đồ đạc vật liệu càng cũ càng thơm. Nhưng phải có cái mũi của chuột mới biết thưởng thức mùi mốc meo nó tuyệt diệu làm sao!
. . . Ngoài ra, bọn trẻ con lúc ăn, hay ném đổ vung văi ra đất, nào bánh, nào trứng, nào phó mát . . . đủ cả, gần như chúng ăn thức ǵ, gia đ́nh Nhắt ăn thức ấy. Người và chuột chung hưởng lợi ích, giống như dân anh chị sống trong thế giới xô bồ hỗn tạp. Càng vô trật tự càng là đất dụng vơ lư -tưởng.
Chúng tha hồ leo trèo phá phách, đạp đổ bằng thích. Có ai nh́n thấy một vết bẩn lẫn vào trăm ngàn vết bẩn đă có sẵn đâu! Nếu sống trong cái nhà được dọn dẹp sạch sẽ, có ngăn nắp thứ tự, th́ phải biết! Một vết bẩn nhẹ cũng nổi bật lên ngay, đâu có thể tự do hạnh phúc trong bừa băi như thế này!
Nhưng ở đời, lắm khi may mắn không dừng chân lâu lâu hay măi măi như người ta tưởng. Một hôm, Nhắt nghe lén được câu chuyện của chủ nhân bàn tán với nhau. Họ định bán đất này cho một cho một công ty điạ ốc, chủ nhà sẽ có đủ tiền để mua một căn nhà nhỏ khác, xa hơn, nhưng mới hơn, và tính mệnh cũng sẽ được an toàn hơn.
Từ ngày nảo ngày nào, cả nhà Nhắt tự coi ḿnh như một thành phần của gia đ́nh này, nên cứ thản nhiên vui đùa, cứ tưởng là ta với chủ nhân sẽ sống chết, vui buồn, sướng khổ có nhau, trên đường đời cùng đi chung cho đến nơi sơn cùng thủy tận. . . Theo lư luận mà nói, th́ với tính nết của bọn trẻ con, dù họ dọn nhà mới cũng phải có thầy có tớ, cũng phải có kẻ nhặt nhạnh hạt cơm, miếng bánh rơi văi chứ !
Thế nhưng, không ngờ, đây là lần đầu tiên Nhắt học đến chữ “ngờ”. Một sáng thức dậy, gia đ́nh Nhắt thấây gian nhà bỗng dưng rộng mênh mông: người ta đă dọn đồ đạc đi đâu mất hết!
Một chiếc xe ủi đất đến, và cứ thế húc bừa vào nhà. Chỉ vài giờ sau, cái Thiên đường của Nhắt chỉ c̣n là một đống gỗ mục đổ nát. Nhắt và cả làng chuột nấp dưới đống gỗ, chửi rủa bọn trẻ con tệ bạc, ra đi không đem gia đ́nh Nhắt đi, không báo cho Nhắt biết, mà cũng không một lời từ giă.
Nhưng nào phải chỉ có thế thôi đâu! Hôm sau, một bọn người khác đến dọn đống gỗ, họ xốc xáo khắp mọi nơi, rồi đổ nền, dựng nhà mới.
Trong lúc hoảng hốt, gia đ́nh Nhắt chạy tán loạn cả lên, và Nhắt bỗng dưng thành một con chuột bơ vơ cô độc nhất trên đời.
Sau bao nhiêu ngày thất thểu lang thang, Nhắt tưởng đă đến bước đường cùng . Trong lúc gần như tuyệt vọng, thấy nhà bà B́nh mở cửa, nó len lén chạy tọt ngay vào.
Trong nhà không có một ai, chắc chủ nhân đang làm việc ngoài vườn. Nhắt lợi dụng cơ hội hiếm có, quan sát khắp nơi. Pḥng khách rộng răi sạch sẽ, hai pḥng ngủ hơi bừa băi nhưng không có ǵ lạ. Trong pḥng khăn tắm, áo sạch, áo dơ , báo hàng ngày, giày dép vương văi là sự thường. Pḥng tắm có mùi thuốc sát trùng, không thích hợp cho bộ phổi tinh khiết. Nhắt vào thẳng nhà bếp, nấp dưới một cái ḷ ga rất lớn để ḍ động tĩnh.
Ngước mắt nh́n lên, nó thấy nhà bếp nhiều tủ đựng đồ quá. Chủ nhân chắc là người có tính rộng răi hào phóng, hay nói một cách khác, bừa băi cẩu thả cũng được, v́ bà chủ không đóng chặt các cửa tủ như tất cả các nhà khác. Cũng có thể là nhà này có trẻ con, chúng không bao giờ nhớ đóng cửa tủ hay ngăn kéo sau khi lấy đồ xong.
Nhắt thử đi du lịch thám hiểm một vài nơi. Từng thứ nhứt để đồ hộp, nhiều loại rau đậu, hoa quả khác nhau. Từng thứ hai cũng đồ hộp, toàn xúp đủ thứ. Từng thứ ba: chén bát. Một tủ khác đựng nhiều loại giấy: giấy khăn ăn, khăn tay, giấy vệ sinh, khăn lau bàn, khăn lau bát. Một tủ khác đựng toàn đồ đạc thuốc men để tẩy độc, lau chùi nhà cửa, các thứ phấn, thuốc bột, thuốc nước, chai lọ, bao hộp chồng chất ngổn ngang. Những chai lọ này tuy đậy kín, cũng bốc ra một thứ mùi hôi nặng khó tả. Ngửi thêm một lúc nữa sợ chết ngạt, Nhắt chạy vội ra ngoài.
Trong chốc lát, Nhắt thấy thất vọng tràn trề. Th́ ra người ta ai cũng giống nhau cả. Cánh cửa tủ mở rộng, Nhắt tưởng đó là dấu hiệu của sự bao dung, hào phóng, rộng lượng, nhưng thực ra không phải. Họ có mất mát ǵ đâu! Chỉ có mùi thuốc sát trùng bay ra, c̣n mùi thực phẩm th́ vẫn giữ nguyên vẹn ở trong hộp. Nhắt lê cái bụng xẹp lép, thong thả t́m đến căn pḥng xép. Pḥng này để rửa bát, và cũng có một cái tủ lớn. Từng cao nhất không có ǵ ăn được. Trong lúc Nhắt đang hếch mắt lên nh́n một cách đau khổ tuyệt vọng, bỗng nghe thấy tiếng động. Nhắt nhanh nhẹn nhảy biến ngay vào cái tủ thấp, cũng mở cửa sẵn. Và thế là cuộc đời “chuột sa chĩnh gạo” của Nhắt bắt đầu từ đây.
Trong tủ hơi tối, nhưng vốn rất tinh mắt. Nhắt thấy vô số là chai không, lọ không, xoong, nồi, chảo, mới cũ lớn nhỏ . Tất cả đều sạch sẽ, khô ráo, sắp đặt gọn gàng. Trong góc tủ có một cái thùng giấy. Nhắt ṭ ṃ nhảy vào và nhận ra ngay bên trong nằm ch́nh ́nh . . . Trời đất ơi! . . . một bao gạo to tổ bố.
Ban đầu Nhắt ngơ ngác không tin, tưởng là ḿnh nằm mơ. Nhưng sự thực sờ sờ ra đấy: miệng bao gạo mở rộng như quyến rũ, như mời chào, như khuyến khích. Trời ! Mùi gạo sau bao nhiêu ngày lang thang đói rét mới thơm ngon hấp dẫơn làm sao! Thế là ngày hạnh phúc nhất đời của Nhắt bắt đầu. Gạo Nhật bản nhập cảng, toàn chọn những hạt mập tṛn, béo bùi tuyệt vời! Ngoài bao viết rơ ràng:”Gạo số một, ngon nhất, 25 cân Anh”. Nó ngơ ngẩn tự nh́n ḿnh, rồi nh́n bao gạo. Cái núi gạo này th́ có mà ăn đến suốt đời cũng không hết!
Sau một tuần lễ, Nhắt tự coi như đă định cư ở đây. Ngày ngày, Nhắt leo lên núi gạo, nhấm nháp vài hột, suy gẫm chuyện đời. Nhắt nhận ra rằng Trời quả thực chẳng đóng cửa ai bao giờ. Trong lúc gần đến bước đường cùng, thế nào cũng t́m được lối thoát. Đôi khi nhớ cha mẹ và đàn em, giờ đây đang lang thang đói rét không biết ở nơi nào, nó muốn t́m đem về để cùng hưởng cái sung sướng hạnh phúc “ chuột sa chỉnh gạọ” ngh́n năm một thuở.
Nhưng nó cũng biết, nếu ra khỏi nhà này, có thể là không bao giờ c̣n trở vào lại được nữa! Cơ hội tốt, có khi không đến hai lần trong một đời người. anh nào nắm được hạnh phúc mà c̣n nghĩ quanh nghĩ quẩn bỏ rơi mất là dại. Nhắt không bao giờ dám tin rằng bà B́nh có thể để cửa mở toang cho nó ra, rồi lại vào một lần nữa, cũng như nó không dám tin rằng gia đ́nh nó c̣n sống đến ngày nay ở trong cái thế giới sạch sẽ thơm tho, nhà cao cửa rộng, mà đầy những thuốc sát trùng như thế này. Nó tự kết luận là nếu c̣n sống, th́ gia đ́nh hẳn cũng đă tấp vào một nơi nào yên thân được, nếu không th́ đă chết rồi! Đằng nào bỏ đi t́m cũng vô ích, nhà cửa san sát như thế, biết anh em ở cái xó tối hang hốc nào? Nó đành tự an ủi là ai cũng phải nhận cái số phận Trời dành riêng cho ḿnh..
Bây giờ Nhắt biết giờ giấc của nhà này lắm rồi. Bà B́nh độc thân, làm nữ khán hộ cho một bệnh viện tư. Mỗi ngày, bà đi từ 8 giờ sáng cho đến 5 giờ chiều mới về. Suốt cả thời gian ấy, Nhắt là chúa tể tất cả giang sơn này. Nhắt chạy tung tăng, chơi đùa hết pḥng khách, pḥng ngủ, đến pḥng tắm, nhảy lên nhảy xuống hết tủ này đến ngăn kéo khác một cách vô tư . Nó tha về tủ nó một ít giấy, thỉnh thoảng buồn miệng cắn nát chơi, và dành ra một ít để làm tổ nằm cho êm.
Chơi đùa suốt ngày, đói ăn khát uống cho đến 5 giờ chiều, khi Nhắt nghe tiếng ch́a khóa lách cách mở cửa, th́ nó biết giờ nghỉ ngơi đă đến.
Nhắt chui ngay vào tổ. Đây là “giang sơn gấm vóc” của nóù được làm bằng khăn tay giấy, thứ mềm dịu nhất màu vàng nhạt, bà B́nh vẫn thường dùng. Nhắt nằm yên, lắng nghe tiếng chân đi vào. Trước hết, bà bỏ đôi giầy cao gót, đi chân không, thở phào ra một cách nhẹ nhơm thảnh thơi. Xong rồi, bà mở sưởi lên, đứng trước ḷ sưởi thay quần áo. Thay xong bà vào bếp sửa soạn cơm chiều. Có khi bà nấu cơm, có khi ăn ḿ, phở hay bánh, rau quả, không nhất định. Dù sao, bà ở trong pḥng bếp không lâu. Cả nấu và ăn chỉ mất độ một tiếng đồng hồ mà thôi.
Bao gạo vơi dần, nhưng khi nào thực hết th́ lại có bao mới, Nhắt không phải lo lắng ǵ cả. Mỗi ngày, Nhắt nằm trong tổ lắng tai nghe tiếng bà B́nh xả nước rửa rau như một điệu nhạc du dương. Nó cảm thấy cuộc sống thực là đầy đủ. Có lương thực, có tôå ấm
không chịu được lông mèo. Mỗi lần rùng ḿnh, mèo sẽ tung ra vô khối bụi, bọ chét và lông rụng. Bà ngửi phải, lập tức hắt hơi không ngừng.
Giải pháp Mèo, nhất định là không xong rồi. Phải đánh bẫy. Mua bẫy chuột th́ quá dễ, đâu cũng có bán. Đủ các thứ bẫy lớn nhỏ và có ngay lập tức. Nhưng bà B́nh là người khó tính, bà không muốn con Chuột chết bất đắc kỳ tử trong nhà bà một cách ghê gớm. Nghĩ đến cái ṿng sắt bật lên nghiến nát nó, máu đỏ loang ra . . . Không được, bà phải cho nó chết toàn thây và vẫn xinh đẹp trong con mắt của loài chuột. Chính bà phải tự sáng chế ra cái bẫy nếu bà mở cửa ma ønó không chịu trốn đi.

Trước hết, bà nghĩ đến một cái hộp có cửa sập lại theo lối cổ điển. Bà c̣n tưởng tượng thêm vài cái bẫy h́nh dáng khác nhau nữa, nhưng tất cả đều không ổn. Những vật liệu, dụng cụ để làm, bà không có, mà dù có, bà cũng không biết làm thế nào cho thành h́nh.
Đêm ngủ chập chờn v́ mệt mỏi, suy nghĩ, trong giấc mơ, h́nh ảnh những cái bẫy không thành vẫn kế tiếp nhảy múa, thay đổi, ẩn hiện lẫn lộn.
Sáng hôm sau, bà B́nh khóa chặt các tủ trước khi đi làm, yên trí là thùng gạo của bà không bị phá phách. Nhưng chỉ vắng nhà được nửa buổi, bà bỗng bị một ám ảnh khác. Ngày thường, con chuột có gạo ăn, bây giờ không có gạo nữa, nó sẽ ăn ǵ? Cái tủ bị đóng kín nó sẽ ở đâu? Mất tổ rồi, nó chạy khắp nhà, nhất là có thể vào trong pḥng ngủ của bà. Pḥng ấy có nhiều xó kẹt, nhiều quần áo giăng mắc, nó sẽ nhấm gặm quần áo, giày vớ, hay cắn mấy bộ sách quí bà vẫn để quanh quẩn ở đầu giường. Nếu như thế, th́ sự tai hại c̣n to gấp trăm lần để nó ăn gạo trong nhà bếp. Bà nghĩ lại, thấy tất cả đồ vật ǵ của bà cũng có thể làm món nhấm gặm chơi cho con chuột cả, bất cứ món ǵ cũng ngon lành với bộ răng chuột sắc như dao. Càng nghĩ bà càng mong đợi đến giờ xong việc. Bà chỉ muốn chạy vội về nhà lấy ngay ít cơm nguội để vào góc tủ.
Trong khi chờ đợi hoàn thành kế hoạch bẫy chuột, ngày ngày bà B́nh để một nắm gạo cho chuột, như một phần ăn. Sau khi đi làm về, bà vào ngay bếp xem hôm ấy chuột có ăn không, có đủ gạo không, c̣n thừa hay ăn hết.
Suốt cả một tuần lễ ngày đêm suy nghĩ, vừa cho ăn vừa t́m cách đánh bẫy như thế, chuột và ngư, giá có một bạn đồng loại để chia xẻ cảnh phong lưu sung túc này th́ thực không c̣n ǵ hơn!
Có một điều Nhắt không dám nghĩ đến, là không biết bà B́nh có bằng ḷng cho Nhắt ở trong nhà của bà không. Bọn trẻ con ngày xưa chấp nhận gia đ́nh Nhắt một cách công khai, nhưng bà B́nh th́ chưa chắc.
Không biết rơ ư chủ nhân ra sao, Nhắt định cố giấu sự có mặt của ḿnh. Nhưng cây kim ở trong túi lâu ngày cũng phải ḷi ra! Dù mắt bà B́nh hơi kém, bà cũng trông thấy những vết đen nho nhỏ trong bao gạo. Những chấm đen này chứng tỏ có một con vật ǵ đă ăn vụng gạo và để sự tiêu hóa lại. Phản ứng trước nhất của bà B́nh là thắt chặt miệng bao. Hôm sau, bà không thấy có vết đen trong bao lẫn với gạo nữa, nhưng cái bao bị rách một lỗ nhỏ, và bây giờ, những chấm đen kia ở ngoài bao gạo.
Như thế nghĩa là con vật đă cắn thủng bao, tḥ mơm vào ăn gạo rồi để vật tiêu hóa ở ngoài. Trông thấy thế bà B́nh nghĩ ngay đến Chuột, v́ chỉ chuột mới hay lén sống chung với người và có bộ răng sắc bén cắn thủng được bao thôi.
Ngày thứ bảy tuần ấy không phải đi làm, bà B́nh lấy hết đồ vật trong tủ ra, dùng xà pḥng và thuốùc sát trùng lau khắp tủ, sắp lại mọi thứ vào và đóng chặt cửa lại. Cứ thế, bà B́nh thanh toán từng tủ một. Khi tất cả đều sạch sẽ, và cửa đă đóng chặt rồi, bà soạn đến cái tủ cuối cùng, nơi đă là ”Thế giới thần tiên” của Nhắt. Những ngày hạnh phúc nhất trên đời bây giờ mới thấy ngắn ngủi làm sao!
Bà B́nh xách bao gạo, cho vào một cái hộp lớn khác có nắp và đậy kín lại. Bà moi ra một đống giấy nát, cái tổ ấm “giang sơn gấm vóc ” của Nhắt, bị vứt vào xọt rác không tiếc thương. Bà cẩn thận lau chùi kỹ hơn v́ nơi đây đă là “ Tổng hành dinh” của “địch”, Nhắt cố thu gọn ḿnh vào góc tủ, nhưng mùi thuốc sát trùng nồng nặc làm Nhắt không chịu nổi phải nhảy vọt ra, rồi nhanh như cắt biến ngay vào dưới cái ḷ ga.
Bây giờ bà B́nh được yên trí ít nhất con Chuột tai hại đă ra ngoài, từ nay, mỗi lần mở tủ lấy đồ, bà chỉ cần nhớ đóng chặt cửa lại để nó không có lối vào rồi sau sẽ liệu.
Quét dọn xong, bà B́nh mệt lả. Ngày thường, bà chỉ quen làm những việc nhẹ nhàng, nếu cần quét dọn, bà làm dần dần, nhưng hôm nay khác hẳn, phải cúi xuống và qú gối, với tay, dọn ra xếp vào hàng nửa ngày, bà thấy sống lưng đau mỏi tê cứng.
Tuy thân thể mệt nhọc, nhưng trí óc bà làm việc rất mạnh. Ngả lưng trên giường, bà nghĩ đến cách bắt chuột. Lối bắt chuột cổ điển nhất, là dùng mèo . Nhưng phải là một con mèo thiện chiến nghĩa là loại mèo biết và chịu bắt chuột, chứ không phải thứ mèo để vuốt ve bồng bế, làm cảnh. Kiếm cho được một chàng Mèo “ chiến sĩ” không phải dễ mà mục đích chỉ để bắt một con chuột tí hon độc nhất, th́ cũng giống như “Ăn một bát cháo chạy 300 quăng đồng”. Không đáng công tí nào.
Mượn th́ chung quanh đám bạn bè, hàng xóm, không ai nuôi mèo cả. Bà có thể mua một con biết bắt chuột, nhưng sau khi “ đại công cáo thành” rồi, bà sẽ dùng con mèo kia để làm ǵ? Nó sẽ cào rách nệm ghế, leo lên nóc tủ nhảy vờn, đồ chơi để trên ấy sẽ rơi vỡ. Hơn nữa, ngày hai bữa, bà sẽ phải lo nghĩ đến thức ăn cho mèo, phải săn sóc hầu hạ như hầu một đứa bé con, lại c̣n phải đem đi thú y tiêm ngừa bệnh tật. Bất cứ giờ nào, mèo cào cửa muốn ra ngoài, là bà phải dậy mở cửa, rồi cứ thế mà mở cửa, đóng cửa, đêm cũng như ngày. ..
Nếu là một con mèo dậy th́ , đến thời kỳ cảm thấy cô đơn, nó sẽ leo lên mái nhà, máng xối mà gào, th́ cả hai dăy hàng xóm phải thức dậy hết. Ai không thích cũng phải nghe bản nhạc “Ô mê lư mê ly. . .” của các ca sĩ nhạc sĩ mèo lúc nửa đêm.
Bà cũng sẽ mất rất nhiều tự do v́ phải nghĩ đến bữa cơm, có kẻ đang chờ đợi ở nhà không dám về muộn, dù cho bận đến bao nhiêu cũng vội vă về như nhà có con mọn. Lư do mạnh hơn nữa, là bàời h́nh như đă bắt đầu quen chương tŕnh mới và giờ giấc của nhau. Con chuột bắt đầu ăn những hạt gạo của bà một cách đầy tín nhiệm, và bà B́nh một hôm ngủ dậy với h́nh ảnh cái bẫy chuột trong đầu. Không biết tác phẩm này đă thành h́nh khi bà mơ hay tỉnh, nhưng đối với bà, nó gần như toàn thiện, nghĩa là dễ làm, không cần đén vật liệu khó khăn ǵ hết, và con Chuột sẽ được mồ yên mă đẹp như ai vậy..
Đă có ư niệm về cái bẫy rồi, bà B́nh nghĩ đến mồi. Bà không biết làm mồi ǵ cho hấp dẫn: thịt nướng, cá mực nướng, cơm hay tôm . . . , có lẽ chuột Mỹ phải cho mồi bằng phó mát cũng nên!
Nghĩ đến mồi và cái bẫy, bà B́nh chợt nhớ đến một truyện ngắn ngoại quốc, bà đọc từ lâu nên quên mất tên. Chuyện tả một lăo già rất nghèo khổ, chuyên nghề làm bẫy chuột. Ngày ngày, lăo đi từ làng này sang làng khác, vừa đi vừa rao bán bẫy. Cái nghề đạm bạc này, không được lời lăi bao nhiêu, nên thỉnh thoảng lăo phải ăn cắp vặt thêm để sống.
Một hôm, măi đi lang thang trên đồng vắng, bụng đói miệng khát, lăo bỗng chợt năy ra ư nghĩ rằng cái thế giới mà tất cả mọi người đang sống này, chẳng qua cũng như một cái bẫy chuột rất lớn mà thôi. T́nh, Tiền, Nhan sắc, Danh vọng, Bằng cấp v.v . . . tất cả đều giống như miếng thịt nướng thơm phức trong bẫy, để nhử những con mồi háu ăn. Và một khi ai đó bị mắc bẫy rồi, th́ than ôi, tiêu tan cuộc đời!
Ư tưởng so sánh này làm lăo thú vị lắm, cố t́m ṭi moi móc trong trí óc, nghĩ đến người này người kia trong đám bạn bè, quen biết, xem ai đă bị mắc bẫy rồi mà không ngờ, ai biết thân ḿnh bị mắc bẫy, an phận đợi giờ chết, ai đang vùng vẫy cuống cuồng t́m lối thoát, ai chưa biết, c̣n đang gặm nhấm mồi một cách say sưa, và những ai c̣n ngây thơ, mắt la mày lét nh́n mồi thèm thuồng chạy quanh t́m lối chui vào bẫy . . .
Lăo thấy ḿnh cao quí hơn những người khác, v́ lăo tự coi ḿnh là kẻ đứng từ xa, từ trên cao nh́n xuống đám người mà lăo xem như một bầy chuột đang chạy quanh miếng mồi. Lăo cứ cười người ta và độc diễn niềm vui như thế cho đến một hôm, lăo vào ngủ trọ nhà một nông phu. Chủ nhà cho lăo ăn uống tắm rửa tiếp đăi như một quí khách. Tronglúc ngồi nói chuyện gẫu trước khi đi ngủ, nông phu c̣n tin cậy sung sướng đem mấy đồng tiền vàng ra khoe. Đó là tất cả gia tài suốt đời dành dụm được để dưỡng già . Sáng hôm sau, lăo dậy sớm chào và cảm ơn chủ nhà, rồi giả vờ lên đường nhưng kỳ thực lăo nấp vào một chỗ, chờ cho nông phu ra đồng, lén trở vào nhà ăn cắp mấy đồng tiền vàng.
Lăo không dám đi trên đường cái, sợ bị đuổi theo, phải băng qua rừng. Lăo đi từ sáng đến chiều, vào sâu trong vùng núi non bí hiểm lạ lùng. Lăo cố t́m phương hướng, cố lướt qua mệt mỏi đói rét, gắng gượng gần như nửa ḅ nửa lết, đến đêm th́ phong cảnh càng đi càng như quen thuộc. Th́ ra lăo đă bị lạc, ṿng quanh măi trong rừng, và bây giờ lại trở về chỗ cũ. Rừng thật là âm u ghê rợn, tiếng chân thú dữ như lẩn quất bên ḿnh. Đeo một xâu bẫy chuột nặng trên lưng bây giờ lăo thấy ḿnh không cười ai được nữa, v́ bản thân lăo cũng đă thành một con chuột mắc bẫy, mà miếng mồi là mấy đồng tiền vàng. . .

Bà B́nh bỗng cười thầm nghĩ: trên đời đă có lắm anh tham mồi mắc bẫy lắm rồi, và cũng sẽ c̣n lăùm anh nữa, tiếp tục chết v́ mồi. Chỉ cần t́m được miếng mồi đúng với khẩu vị là anh nào cũng chết cả! Con chuột này, dù quắt quéo tinh khôn đến đâu, t́m được đúng mồi th́ nó cũng chết như ai vậy!
Con chuột của bà, nhất định là không thích vàng, phó mát cũng chưa chắc đúng khẩu vị, nhưng gạo th́ có lẽ được. Nó không hề ăn thức ǵ khác của bà, nó sẽ thích món ăn quen thuộc.
Bà B́nh lấy một cái thau, đổ nước vào độ nửa thau. Bà lấy giấy báo bao miệng thau lại, cột giây chằng thật chặt. Ngay chính giữa, bà cắt một lỗ tṛn nhỏ, trên miệng lấp một miếng giấy bóng, thứ thật nhẹ và mỏng, trên tấm giấy bóng, bà để vài hạt gạo.
Sắp đặt xong xuôi, bà đặt thau nước vào chỗ của bao gạo hàng ngày. Mỗi chiều đi làm về bà nh́n vào tủ xem nhúm gạo có c̣n nguyên không. Hai ngày đầu, gạo mất nhưng miếng giấy bóng vẫn c̣n nằm yên bất động. Ngày thứ ba, cả giấy lẫn gạo đều lọt qua cái lỗ con, nhưng chuột thoát nạn. Bà B́nh đă tưởng con Nhắt bị một vố xuưt chết thế, chắc không c̣n dám léo hánh đến gần cái thau nữa. Bà không tin ḿnh sẽ thành công, nhưng cũng cắt mảnh giấy bóng khác che cái lỗ con, và lại để một ít gạo lên.
Chiều hôm ấy đi làm về, bà B́nh thấy cả giấy lẫn gạo và con chuột đều ở trong thau nước. Con chuột bé tí chỉ bằng ngón tay, mặt mũi trông ngây thơ lương thiện quá, làm bà B́nh đâm ra hối hận đă giết nó. Giá bà bắt được nó, chắc bà đem thả ra cánh đồng xa, cho nó t́m đường sống. Nhưng khốn nỗi, con chuột bé nhỏ khôn lanh quá, chỉ chạy quanh quẩn trong các xó kẹt, không chịu để bị bắt, cũng không chịu chạy ra khỏi nhà, tuy cửa đă mở sẵn cho nó.
Bà B́nh bùi ngùi vớt con chuột ra, đem chôn dưới gốc cây hồng, trên mả nó, bà chọn những viên đá cuội sạch sẽ, làm thành một nấm mộ xinh xinh.
Giải quyết xong vấn đề con chuột, bà B́nh quét dọn nhà lại một lần nữa. Nhưng lần này, địch thủ bị hạ rồi, bà thấy buồn buồn, không c̣n hăng hái như lần đầu. Căn nhà h́nh như vắng lạnh hơn, bà h́nh như cô đơn hơn. Có lẽ niềm cô đơn th́ không hơn không kém, nhưng trước kia, v́ bà không nghĩ đến nên không nhận thấy. Bây giờ con chuột chết rồi, mới vỡ lẽ ra giữa bà và nó đă có một mối cảm t́nh quấn quít nhau từ hồi nào bà không hay. Có lẽ từ khi bà bắt đầu ngày ngày để gạo cho nó ăn, lo lắng cho nó, không biết nó ăn có đủ no không, có nghịch ngợm phá phách ǵ không. Tuy sự lo lắng này phát xuất từ chỗ sợ nó đói, cắn quần áo hay sách vở, nhưng lần lần thành một thói quen săn sóc, lo cho nó như lo cho một con vật được chăn nuôi, trong tiềm thức bà, t́nh thương đến lúc nào bà không biết.
Bà nhớ nó và đâm ra hồi tưởng lại những lúc nó c̣n sống, bà đi vắng th́ nó giữ nhà, làm cho căn nhà có sinh khí, bà về, nó biết thân sống bất hợp pháp, trả lại giang sơn cho bà. Nó sống khiêm nhường và chịu an phận. Mấy hạt gạo nhỏ bé, một mảnh khăn giấy, đấy là tất cả mơ ước. Nó chưa hề phá hại một cái ǵ khác của bà cả. Thế mà bà nỡ xem nó như thù địch. Bây giờ, kẻ thù chết rồi, bà chẳng sung sướng ǵ hơn, trái lại chỉ thấy tâm hồn trống rỗng.
Nghĩ kỹ th́ sự thiệt hại khi kẻ thù c̣n sống không bằng lúc nó đă chết. Bây gị, ai trông nhà cho bà khi bà đi vắng? Bà vào bếp nấu cơm, ai bầu bạn? Bà cao hứng ngâm nga, có ai nghe? Lắm lúc bà nói chuyện với nó, chuyện trong sở, chuyện bà thấy trên đường về, điều bà nghĩ, kể cả những giấc mộng lành, mộng dữ. Bà không biết nó đang ở trong xó kẹt nào, nhưng bà biết là nó lẩn quất đâu đó trong nhà, nhất định đang vểnh tai lên nghe chuyện bà nói . . .
Bà càng nghĩ càng hối, càng tự giận ḿnh. Ngó lui lại dĩ văng, bà thấy đầy ḿnh nhầm lẫn, nhầm lẫn này chồng chất lên nhầm lẫn khác, không c̣n phân biệt được đâu vào đâu nữa. Ngay cả trong khi tranh luận với các bạn thân, bà cũng luôn luôn nhầm lẫn dù thắng cuộc. Bà thắng v́ lư luận sắc bén hơn, khôn ngoan hơn, cũng có khi v́ già miệng hơn, nhưng sau cuộc thắng vẻ vang, bà mất một người bạn. Tính lại th́ thắng lợi không đem lại một niềm vui ǵ hết. Bà B́nh thấy ghét trí thông minh vặt của ḿnh trong việc phát minh ra cái bẫy chuột tuyệt diệu.
Nằm gác tay lên trán suy nghĩ, bà B́nh thấy chỉ có hai cách: một là cứ lơ mơ ch́m đắm trong cô đơn, trong nhớ tiếc buồn thương, hai là dọn nhà đi nơi khác, quên tất cả để bắt đầu bận rộn lao ḿnh vào những nhầm lẫn mới. Hai con đường, bà nhất định phải chọn một.
Tuần lễ sau, người ta thấy trước nhà có để biển “ NHÀ CHO THUÊ”.
Thế là trong đời lại có một con chuột nữa rơi vào bẫy. . .
---------------------------------------------------------------
GHI CHÚ: Truyện này, khi xuất bản năm 1971 có đề “ tặng một chính khách lưu vong”, nhưng nhà xuất bản đă tự ư bỏ đi để khỏi bị khó khăn với Sở Kiểm Duyệt. Lư do:” Sợ đụng chạm về chính trị”.